Zda Tsiun, mình sẽ chia tay với sân khấu này sau buổi biểu diễn hôm nay.- Tsiao vừa nói vừa trang điểm. Những lời nói của anh làm mọi người thực sự sững sốt. Bởi vào những năm ấy, tên tuổi của Tsiao, một diễn viên hài kịch nổi tiếng được công chúng ái mộ nhắc đến với tình cảm đặc biệt.
Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013
Diễn viên hài
Zda Tsiun, mình sẽ chia tay với sân khấu này sau buổi biểu diễn hôm nay.- Tsiao vừa nói vừa trang điểm. Những lời nói của anh làm mọi người thực sự sững sốt. Bởi vào những năm ấy, tên tuổi của Tsiao, một diễn viên hài kịch nổi tiếng được công chúng ái mộ nhắc đến với tình cảm đặc biệt.
Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012
Con số không
Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2012
Người đâu mà lạ thế…
Thứ Bảy, 1 tháng 1, 2011
Hình ảnh Con Mèo trong nghệ thuật và văn học thời Trung cổ
Nguồn: zabzamok
Kichbu post on thứ bảy 01.01.2011
.
.
Я давно обещал Владимиру Шатовскому
Up Дополнение к посту"Кошки к средневековье"
Первое известное в литературе упоминание о связи кошки и дьявола было в «Житие св. Григория» Иоанна Диакона, где описывается сон монаха,"явился демон в обличии кота и, напав на него, начал его рвать когтями. Отогнав его молитвой, он предался сну, но тут демон вдруг явился в обличий некого эфиопа, угрожающего копьем" (Lib. IV, 89. Соl.234)
«Книга тонкостей различных естественных творений» Хильдегарды Бингенской раздел "О коте" «Кот скорее холоден, чем горяч, и притягивает к себе дурные жидкости (malos humores), и к воздушным духам не враждебен, как и они к нему, а также имеет некую естественную связь с жабой и змеей. В летние месяцы, когда жарко, кот остается сухим и холодным, но испытывает жажду и лижет жаб или змей, поскольку их соками он восстанавливает свои соки и освежается, иначе же жить не сможет и погибнет: так и человек использует соль, чтобы было вкусней. И от сока, который кот от них принимает, он внутри становится ядовитым, так что ядовиты у него и мозг, и все тело. Из людей же доверяет лишь тому, кто его кормит. В то же время, когда он лижет жаб и змей, его тепло для человека вредоносно и ядовито. Когда же вынашивает котят, его тепло возбуждает человека к похоти; в другое же время его тепло здоровому человеку не вредит» (Lib. 7, Cар. XXVI. соl. 1330).
Detail of Egyptian Papyrus with Satirical Scene of Cats and Mice ca. 1100 B.C.
Татцельвурм (Tatzelwurm) змей с черной, гладкой и блестящей кожей, около двух метров длины, с головой кошки и двумя (только двумя!) кошачьими лапами

И. Босх Сад земных наслаждений, центральная часть:

И. Босх Сад земных наслаждений, левая часть:
Adam and Eve, 1504
Albrecht Dürer (German, 1471–1528)
Вы думаете главные герои Адам и Ева? Как бы не так! На переднем плане во всей своей красе лежит поджав лапы кошка. И ей наплевать что через минуту наступит переломный момент в человеческой истории. Ведь свой кусок хлеба с большим ломтем мяса она всегда будет иметь...
Drawing of Cats and a Dragon by Leonardo da Vinci са. 1513-15
Paul de VOS "Still-Life"
Мне очень нравится эта картина. Такое ощущение, что "ща кто-то огребет по самые помидоры" Вот только кто? Картина находится в Мадриде в Прадо. И я планирую скоро ее увидеть ее вживую.
Еще одна картина на эту же тему
Франсуа Депорт. Собака, сторожащая охотничьи трофеи
Шарден Жан-Батист Симеон «Скат»1728
Фурор среди французской публики наделала почему-то черная кошка, появившаяся на картине Э. Мане (1832 - 1883) "Олимпия", созданной в 1863 году и выставленной в парижском Салоне в 1865 году. На картине изображена молодая девушка, отдыхающая на кровати, покрытой светлым покрывалом. На девушке нет никакой одежды и украшений, кроме красного цветка в волосах, черного шнурка на шее и сандалии на одной ноге. Олимпия вместе с белым покрывалом образует большое белое пятно на черном фоне, на котором помещена голова негритянки, подносящей букет, и пресловутая черная кошка. Сюжет картины повторяет тициановскую "Венеру из Урбино", но Мане, в поисках подобного же пластического мотива, после долгих колебаний заменил собачонку на этой картине черным котом - это было самое любимое его животное. Горящий взгляд ощетинившегося кота невольно вызывает в памяти средневековые предания о колдуньях и прислуживающих им черных кошках. Возможно, черная кошка на этой картине намекала, что в обаянии Олимпии вместо божественного есть что-то колдовское, "ведовское", что тоже отделяло ее пропастью от добродетельно-набожных нравов Второй империи. У одних посетителей выставки эта картина вызвала бурю восторга, у других - волну негодования. Не случайно один из последних избрал центральным объектом своих ядовитых критических нападок на художника именно черного кота, и закончил он свое эссе следующим образом: "Что же можно сказать про черного кота, оставляющего грязные следы на постели?!".
Б. М. Кустодиев. Купчиха за чаем. 1918. Государственный Русский музей г.
Хороший кошак, ласковый
Марк Шагал (1887 - 1985)."Париж из окна" (1913)
И последняя на сегодня картина.
Я поздравляю Володю и Наталью с 15 летней годовщиной свадьбы и желаю ему мира в семье и всего наилучшего. Эти кошки работы Charles Wysocki специально для них
Если у вас тоже есть желание поздравить этих замечательных людей, то просторазместите картину с кошками и напишите поздравления.
Nguồn: http://zabzamok.livejournal.com/79753.html
Thứ Ba, 21 tháng 12, 2010
Đợi anh về
Đợi anh về
Nguồn: chungta.com
Kichbu post thứ tư,22.12.2010
Đợi Anh Về là bài thơ rất hay của nhà thơ Xô Viết Xi-Mô-Nốp , đã được nhà thơ Tố Hữu dịch ra tiếngViệt (năm 1947) thông qua một bản dịch bằng tiếng Pháp . Bản dịch của Tố Hữu khá hay, và đã đi vào tâm hồn của biết bao người Việt Nam ...
| Em ơi, đợi anh về Đợi Anh hoài Em nhé, Mưa cứ rơi dầm dề Ngày cứ dài lê thê Thì Em ơi cứ đợi. Dù tuyết rơi gió nổi Tin Anh dù vắng vẻ, Em ơi, Em cứ đợi | Dù bạn viếng hồn Anh Yên nghỉ nấm mồ xanh Nâng chén tình dốc cạn Thì Em ơi mặc bạn Đợi Anh, Anh lại về Nào có biết bao giờ Vì sao Anh chẳng chết |
Жди меня
В.С. , 1941
Жди меня, и я вернусь.
Только очень жди,
Жди, когда наводят грусть
Желтые дожди,
Жди, когда снега метут,
Жди, когда жара,
Жди, когда других не ждут,
Позабыв вчера.
Жди, когда из дальних мест
Писем не придет,
Жди, когда уж надоест
Всем, кто вместе ждет.
Жди меня, и я вернусь,
Не желай добра
Всем, кто знает наизусть,
Что забыть пора.
Пусть поверят сын и мать
В то, что нет меня,
Пусть друзья устанут ждать,
Сядут у огня,
Выпьют горькое вино
На помин души...
Жди. И с ними заодно
Выпить не спеши.
Жди меня, и я вернусь,
Всем смертям назло.
Кто не ждал меня, тот пусть
Скажет: - Повезло.
Не понять, не ждавшим им,
Как среди огня
Ожиданием своим
Ты спасла меня.
Как я выжил, будем знать
Только мы с тобой,-
Просто ты умела ждать,
Как никто другой.
Thứ Hai, 2 tháng 11, 2009
Đường đời tấp nập
Đường đời tấp nập
| Dạ Ngân Đường phố mỗi ngày một náo loạn mà thời gian thì không làm cho mình trẻ ra và nhanh nhẹn hơn được. Mỗi khi ra đường đều mang theo tâm trạng đề phòng đến mức lẩn thẩn: rủi mình tụt huyết áp dọc đường thì sao; rủi mưa ngập bánh xe không lui không tiến được thì sao; rủi mũ bảo hiểm tưởng xịn mà vẫn là hàng dỏm thì sao. Vân vân và vân vân. Bạn bè rủ rê, nhận lời xong liền thấy ngại đường xá nên hay tìm cách khất lại; có việc phải đi hai người thì cứ muốn kéo chồng nhảy xe buýt cho an toàn. Hình như chỉ có nước mình và một vài nước nữa mới cả quyết rằng xe máy là cứu cánh của nền kinh tế. Sao người Tàu họ không cần xe máy mà kinh tế họ vẫn cất cánh được, hay là họ giàu lên một phần nhờ sản xuất nhiều loại xe kém cỏi để bán cho dân Việt vốn xem xe máy là tài sản, là đẳng cấp? Đang chuẩn bị rẽ sang con đường ở tay trái nhưng hớt hãi thế nào, chiếc xe năm mươi phân khối bỗng ngã ngang một cách thảm hại. Giữa đường, ngay trên vạch vôi phân cách. Mất tập trung một tí là nếm mùi ngay. Người người phóng ào qua như dòng nước lũ hung tợn. Những cái nhìn ác ý, những câu đay nghiến hả hê và những tiếng kèn chói tai như quát. Túi xách máng trên ghi đông văng ra, túi áo mưa trên giỏ xe văng ra, yên xe bật lên tung toé chiếc giẻ lau dành cho những khi mưa gió. Xấu hổ, lọng cọng, run rẩy và cả căm giận sự vô cảm của người đi đường. Ai rồi cũng sẽ có lúc rủi ro hay lóng ngóng như vậy. Bỗng nghe thấy một mùi thơm sát bên và một giọng nói trai trẻ vô cùng lễ phép: “Để cháu dựng xe giúp còn cô lượm kỹ các thứ cho vô giỏ đi. Không sao đâu, ổn rồi, đi tiếp đi cô!” Nhận lại chiếc xe đã được nổ máy giúp, thế là lập cập qua đường, không kịp nhìn lấy lần nào người ơn ấy. Vậy mà nhớ, nhớ mãi mùi thơm và giọng nói, tất cả là một mùi thơm của lòng tốt, của văn minh, của hiếm. Lại nhớ một trận mưa đá vào ngày 20 tháng 11 năm đó ở Hà Nội. Mưa đổ xuống rầm rập trong lúc còn đang chọn một bó hoa thật ưng ý cho thầy Phạm Vĩnh Cư, vị thầy nổi tiếng cầu toàn thẩm mỹ. Mấy cô hàng hoa kéo khách vào sát phía trong, ai cũng tuyệt vọng vì trận mưa quỷ quái đã tàn phá không khí Ngày nhà giáo của thu đô. Quả nhiên, có bảo bọc cách nào thì hoa vẫn dập, người vẫn ướt và nước đã chiếm lĩnh hết đường xá, không hy vọng gì cục cựa bằng xe máy được nữa. Đành dắt xe đi để các cô hàng hoa còn than khóc cho vốn liếng của họ nhưng đi đâu bây giờ? Ô tô nằm xếp hàng la liệt trên đường Láng, vỉa hè dậy tiếng xe máy rống như thể lũ heo bị chọc tiết. Cuối cùng chiếc xe năm mươi phân khối nghèo khó cũng phải nằm đường ở một nơi không có ai thân thích để gửi tạm cả. Đang dở mếu dở cười thì một trong ba chú thanh niên đang ngồi xổm trong một căn phố trống nói vói ra: “Cô ơi, chiếc Chaly cúc cu này bất mãn rồi, để bọn cháu trông giúp qua đêm cho, mai cô ra lấy?” Được lời như cởi tấm lòng, còn được ba chú nhỏ kéo xe lên thềm nhà giúp nữa. Chiếc xe bèo không là đằng cấp như những chiếc tay ga thì cũng là tài sản và phương tiện chứ. Hình như đọc được vẻ phân vân của mình, một cậu có tuổi nhất bảo: “Cô đưa giấy viết ra cháu sẽ viết một tờ cam đoan là có giữ hộ cô chiếc xe máy mang biển số này này, được chưa?” Quá được chứ còn gì nữa. Người ơn lấy chứng minh thư ra trao để làm tin nhưng chữ viết trên tờ biên nhận cho thấy trình độ học vấn chắc cỡ lớp 2 mà thôi. Lòng băn khoăn mãi, không có cách nào để tin tưởng những người này một cách tự nhiên, đơn giản hơn sao? Đi bộ trong nước ngập về đến nhà đã khó, chăn êm nệm ấm mà giấc ngủ còn khó hơn. Nhớ mãi những chú em nông dân thợ sơn ưa ngồi xổm ấy, họ có tên trong chứng minh thư đây nhưng chắc gì mình sẽ nhớ được và sẽ có ngày gặp lại? Nhưng mà nhớ, nhớ mãi hương vị của một buổi tối tơi bời và nhớ mãi sự vô tư của những người xa lạ vào lúc con người hoang mang, ít kỳ vọng nhất. Lại nhớ một người không kịp biết tên đã bế mình chạy đi tìm bệnh viện khi bỗng dưng căn bệnh tụt huyết áp giở chứng khiến phải té xỉu ở một thị trấn xa xôi. Nhớ một bữa ăn sông nước trên một chiếc ghe chở mía đi nhờ trong những ngày hăm hở rông dài để được trải nghiệm. Và mới năm ngoái đây thôi, ở sân bay của thành phố San Francisco, một viên cảnh sát Mỹ đã cầm lên từ hành lý mình mấy tuýp kem mỹ phẩm rồi hỏi hỏi lớn: “Xin lỗi, ở đây có ai biết tiếng Việt không?”. Trong lúc mình tuyệt vọng giữa không khí kiểm soát an ninh căng thẳng, giữa một biển người xa lạ như mình đang bơi giữa đại dương thì một cô gái nhỏ nhắn như một nàng tiên xuất hiện. Cô chạy tới hổn hển: “Cô ơi, sếp đây giải thích là dù hàng còn tem siêu thị nhưng nó sẽ bị tịch thu vì nó quá to so với trọng lượng qui định. Họ cẩn thận với hoá chất khủng bố ấy mà”. Lần này thì đã có thời gian để ngắm một cô gái đang phải tha hương kiếm sống ở sân bay xứ người. Nhớ, nghĩ bụng là sẽ nhớ mãi giây phút này, nhớ sự lịch thiệp của viên cảnh sát tận tuỵ chuyên nghiệp, và dĩ nhiên, là nhớ một cô gái bé nhỏ ân cần không lợi lộc gì trong việc giúp đỡ này cả. Ai cũng còn le lói một chút lòng tốt trong người nhưng không phải lúc nào nó cũng được thêm dầu để sáng lên. Và dù không phải lúc nào ta cũng được nhìn thấy ngọn lửa ấy khi hoạn nạn, nhưng nếu ta bình tâm tin thì sớm muộn gì cũng có một bàn tay ở đâu đó chìa ra đúng vào lúc ta cam go nhất, chắc chắn là như vậy. Nguồn: http://sites.google.com/site/vanhocfamily/dhuong-doi-tap-nap |
Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2009
Không còn lương tâm
| Không còn lương tâm | ||
| Đậu phụ hoà bột thạch cao Kẹo tống mạt đá trộn vào tăng cân Rượu pha cồn độ nửa phần Nước mắm trộn lẫn mấy lần u-rê Giò nào cũng cho hàn the Dấm... chế bằng a-xit non Chao ôi, những kẻ tham lam Sao lâu dẹp độc ác đi? Nguyễn Tiến Bình Nguồn |