Hiển thị các bài đăng có nhãn hanoi1000. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hanoi1000. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2010

10.10.2010 Toàn văn Diễn văn của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết

 

Diễn văn của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết

Posted  on Chủ Nhật, 10.10.2010 16: 35

.

Thưa các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam,

Thưa các đồng chí lão thành cách mạng, các mẹ Việt Nam anh hùng, các vị khách quý,

Thưa toàn thể đồng bào, đồng chí và chiến sỹ cả nước,

Hôm nay, tại Thủ đô yêu dấu, chúng ta long trọng tổ chức Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long - Hà Nội. Thay mặt Đảng, Nhà nước, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, tôi thân ái gửi tới đồng bào, chiến sỹ Thủ đô và cả nước, kiều bào ta ở nước ngoài lời chào mừng nồng nhiệt và lời chúc tốt đẹp nhất.

Tôi chân thành cảm ơn các vị khách quốc tế đã mang đến cho Đại lễ những tình cảm ấm áp của bạn bè bốn phương. Sự hiện diện của quý vị làm cho Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long càng thêm ý nghĩa. Chúng tôi trân trọng tình hữu nghị quý báu của quý vị và nguyện cùng các dân tộc trên thế giới phấn đấu cho cuộc sống hòa bình của nhân loại, sự phồn vinh của mỗi dân tộc và hạnh phúc của mỗi con người.

Thưa các vị khách quý, thưa toàn thể đồng bào, đồng chí!

Cách đây tròn 1000 năm, vào mùa thu năm 1010, tiếp nối sự nghiệp dựng nước của các Vua Hùng, các bậc tiên liệt, Đức Thái Tổ Lý Công Uẩn với tầm nhìn chiến lược, đã quyết định dời đô từ Hoa Lư về Thăng Long, mở ra thời kỳ phát triển huy hoàng của kinh đô quốc gia Đại Việt. Từ mốc son lịch sử đó, đến thời đại Hồ Chí Minh quang vinh, trải qua 1000 năm với bao biến cố thăng trầm, Thăng Long - Hà Nội vẫn tư thế vững vàng, khí phách hiên ngang, xứng đáng là trái tim của cả nước, để hôm nay cả dân tộc trùng phùng.

Vào giờ phút thiêng liêng này, toàn thể đồng bào ta từ mọi miền trong nước và ngoài nước, từ thành thị đến nông thôn, từ núi rừng đến hải đảo, đang hướng về Thủ đô, Ngàn năm Văn hiến. Trải qua bao thiên tai, binh lửa nhưng đồng bào các dân tộc vẫn một lòng sắt son yêu nước, ngày càng đoàn kết và gắn bó mật thiết với nhau trong một tình yêu thương vững bền và sâu sắc. Chào mừng những thành tựu của Ngàn năm Thăng Long - Hà Nội, chúng ta trân trọng những đóng góp của cả nước với Thủ đô và những đóng góp của Thủ đô với cả nước. Đó là tinh thần "cả nước vì Thủ đô, Thủ đô vì cả nước", thể hiện tình cảm sâu nặng và nghĩa vụ quang vinh của mỗi chúng ta. Là nơi hội tụ và kết tinh những giá trị truyền thống của toàn dân tộc, Thăng Long - Hà Nội nổi bật lên những phẩm chất đặc biệt: Văn hiến, anh hùng, hòa bình, hữu nghị.

Chúng ta tôn vinh truyền thống Văn hiến của Thủ đô địa linh nhân kiệt, nơi lắng động hào khí Thăng Long, hồn thiêng sông núi, nơi kết tinh và tỏa sáng trí tuệ Việt Nam, tỏa sáng lương tri và phẩm giá con người. Văn hiến thể hiện bản sắc của dân tộc như Nguyễn Trãi đã từng khảng khái: Như nước Đại Việt ta từ trước, vốn xưng nền Văn hiến đã lâu...Núi sông bờ cõi đã chia, phong tục Bắc - Nam cũng khác và tuy mạnh yếu có lúc khác nhau, song hào kiệt đời nào cũng có... Văn hiến là nền tảng hình thành tinh thần độc lập, tự chủ và chủ quyền bất khả xâm phạm của Tổ quốc, là khởi đầu cho mọi sức mạnh và sự thông minh, sáng tạo của dân tộc Việt Nam. Truyền thống ấy sẽ trường tồn muôn thưở.

Chúng ta yêu mến và tự hào về Thủ đô Anh hùng - Danh hiệu cao quý mà Đảng, Nhà nước và nhân dân ta đã tặng cho Thăng Long - Hà Nội. Đứng giữa Thủ đô huy hoàng trong ngày Đại lễ, chúng ta thành kính bày tỏ lòng biết ơn vô hạn đối với Tổ tiên và các thế hệ tiền nhân đã có công khai sáng kinh thành Thăng Long. chúng ta thành kính tưởng nhớ và biết ơn vô hạn Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, các nhà yêu nước, cách mạng tiền bối, các anh hùng liệt sỹ, các thế hệ công nhân, nông dân, trí thức, lực lượng vũ trang Hà Nội và cả nước, kiều bào ta ở nước ngoài đã có công xây dựng và bảo vệ Thủ đô. Biết bao trí tuệ, mồ hôi, xương máu của ông cha ta đã đổ vào mỗi thửa ruộng, mỗi con đê, mỗi đoạn đường, mỗi góc phố để Hà Nội có được như ngày nay. Suốt mấy ngàn năm đất nước và Thủ đô ta, sáng chắn bão dông, chiều ngăn nắng lửa hết đời này qua đời khác. Suốt mấy ngàn năm, nhân dân ta có bao ngày được ngơi nghỉ? Bao nhiêu thế hệ cứ tiếp nối nhau kiên cường, chiến đấu, hiến dâng cho Thủ đô và Tổ quốc cuộc đời mình, cả tuổi trẻ, tình yêu và hạnh phúc để bảo vệ từng tấc đất của tổ tiên nguồn cội.

Việt Nam là một dân tộc anh hùng, Hà Nội là một Thủ đô anh hùng của Việt Nam, anh hùng trong chiến đấu và anh hùng trong lao động. Anh hùng vì độc lập, tự do của Tổ quốc, anh hùng để mưu cầu hạnh phúc cho nhân dân. Nhân dân Việt Nam yêu chuộng hòa bình, công lý, trọng nhân nghĩa, thủy chung, nhưng không bao giờ khuất phục trước cường quyền, bạo lực.

Chúng ta cảm ơn bạn bè quốc tế đã trao tặng Thủ đô Hà Nội danh hiệu Thành phố vì hòa bình. Suốt chiều dài lịch sử, Thăng Long- Hà Nội luôn tiêu biểu cho khát vọng hòa bình, chủ nghĩa nhân văn, tinh thần nhân đạo và hòa hiếu của dân tộc Việt Nam. Hồ Hoàn Kiếm gắn với huyền thoại Đức Thái Tổ Lê Lợi trả lại gươm thần sau khi đại thắng quân xâm lược, mãi mãi là hình tượng sống động về tinh thần yêu chuộng hòa bình của người Thăng Long- Hà Nội- Việt Nam. Chúng ta chân thành cám ơn sự thông cảm, ủng hộ và giúp đỡ to lớn của nhân dân tiến bộ toàn thế giới. Việt Nam, Hà Nội đang và sẽ là bạn, là đối tác tin cậy của các nước, các thủ đô, các thành phố, góp sức xây dựng cộng đồng khu vực và quốc tế hòa bình, hữu nghị, hợp tác và phát triển.

Kỷ niệm Ngàn năm Thăng Long- Hà Nội là dịp để chúng ta tiếp tục khẳng định những phẩm chất cao quý và truyền thống tốt đẹp: Văn hiến, anh hùng, hòa bình, hữu nghị của Thủ đô, của đất nước con Hồng, cháu Lạc. Đó cũng chính là lẽ sống, là đạo đức và phong cách ứng xử của con người Việt Nam. Đó là di sản vô giá của Tổ tiên cùng các thế hệ cha ông ta để lại. Chúng ta có trách nhiệm giữ gìn, trân trọng giữ gìn, truyền lại cho muôn đời con cháu mai sau và phát huy lên một tầm cao mới trong thời đại Hồ Chí Minh.

Thưa đồng bào và chiến sỹ cả nước,

Hà Nội hôm nay thật đẹp. Đi giữa các phố phường của Thủ đô, mỗi chúng ta đều nhận thấy những thành tựu rất cụ thể của quá trình đổi mới, hội nhập, phát triển, càng thêm yêu và tự hào về Hà Nội. Thủ đô đang bừng sáng lên với một tư thế mới, diện mạo mới, sức sống mới. Sau hàng ngàn năm lịch sử, Thăng Long – Hà Nội có bao giờ đẹp như hôm nay?

Nhưng cũng ngay trong thời khắc lịch sử này, khi đang hân hoan mừng ngày Đại lễ, chúng ta vẫn nhận thức sâu sắc rằng cả nước và Thủ đô còn nhiều khó khăn, thách thức ở phía trước. Để xứng đáng với Tổ tiên, với lịch sử hào hùng của dân tộc, toàn thể nhân dân Việt Nam ở trong nước, ngoài nước nguyện đoàn kết một lòng, đồng tâm hiệp lực, đem tất cả tinh thần và sức lực, trí tuệ và tài năng, phấn đấu xây dựng Thủ đô Hà Nội ngày càng văn minh, hiện đại, giàu đẹp, sánh vai cùng Thủ đô các nước trên thế giới; tích cực góp phần xây dựng Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa, hòa bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh theo mong ước của Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu.

Tổ quốc Việt Nam quang vinh muôn năm,

Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm,

Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta

Xin trân trọng cảm ơn!

Nguồn:  vnexpress.net

Photo từ site phamvietdaonv.blogspot.com

--> Read more..

Cần một phút mặc niệm cho miền Trung trong ngày Đại lễ

Cần một phút mặc niệm cho miền Trung trong ngày Đại lễ

Kim Dung

.

Kichbu post on Chủ Nhật, 10.10. 2010 15: 30

 

Đọc thêm:
 
.

.

“Máu chảy, ruột mềm”. Câu thành ngữ từ ngàn đời xưa cha ông ta đã nói, hiển nhiên như một đạo lý sống. Hoạn nạn và khốn khó vì thiên tai những ngày này của đồng bào miền Trung, cũng chính là nỗi đau của người Hà Nội, của cả nước.

Chưa bao giờ, đất nước ta, Thủ đô Hà Nội ta phải sống trong một tâm trạng "đối cực" như những ngày này. Một đầu phía bắc - Thủ đô Hà Nội hân hoan, trang hoàng rực rỡ, chuẩn bị hoàn tất cho đến tận khâu cuối cùng để bước vào lễ Kỷ niệm trang trọng và linh thiêng - 1000 năm Thăng Long- Hà Nội, 1000 năm hiện diện đất Rồng bay - nơi hội tụ hào khí của cả dân tộc.

1000 năm Thăng Long - Hà Nội trên hành trình gian nan, khổ đau, nhưng luôn quật cường và bất khuất chống lại ách đô hộ của giặc ngoại xâm, góp phần giữ vững nền độc lập dân tộc, cũng là của chính Thăng Long- Hà Nội.

1000 năm Thăng Long - Hà Nội bảo tồn, gìn giữ những giá trị văn hóa bất biến, để tỏa sáng mãi với thời gian, với nhân gian, làm nên cốt cách, phong cách và sự hào hoa của một mảnh đất văn hiến.

Nhưng ở một đầu ruột thịt của đất nước - miền Trung gian lao, nghèo khó, đồng bào của chúng ta, người viết bài này xin được dùng chữ "đồng bào" - lại đang phải từng ngày oằn vai chống đỡ cơn lũ lớn bất ngờ. Sức con người dù có mạnh mẽ đến dường nào, cũng trở thành bé nhỏ, mỏng manh, trước thiên tai. Dù có dũng cảm đến dường nào, cũng trở nên yếu ớt, vô vọng, cô đơn trước biển nước mênh mông.

Những mất mát to lớn của đồng bào miền Trung trước con lũ dữ liên tục cập nhật trên các báo. Đã có 85 người chết, mất tích và bị thương. Hai chục vạn ngôi nhà "đắm chìm" trong nước lũ. Tài sản hoa màu, súc vật, vật dụng sinh hoạt của nhiều gia đình mất sạch. Trắng trời, trắng đất và...trắng tay.

Hàng ngàn người dân ở xã Tân Hóa (huyện miền núi Minh Hóa, kéo nhau vào hang, thoát chết, nhưng đang phải sống của đời sống người... nguyên thủy - không gạo, không muối, không áo quần thay đổi. Chỉ có cây rừng âm u, và dòng nước đỏ ngầu phù sa lạnh lẽo, vô cảm, có thể cuốn phăng bất cứ sinh mệnh nào nếu vô tình gặp phải.

Không phải ngẫu nhiên, rất nhiều các trang mạng cá nhân (blog) cũng đồng loạt đưa những thông tin sự hoạn nạn của đồng bào trong cơn thủy thần tai ác. Ở đó, là những nỗi đau xé lòng, từng ngày, từng giờ hướng về dải đất hẹp quanh năm bão gió.

Ở đó, là những hình ảnh chới với vô vọng và bất lực của người dân cố thoát khỏi con nước đã ngập tới cổ. Của những cánh tay đói ăn khẳng khiu, xuyên qua cả mái nhà như cầu cứu, kêu cứu, như trông đợi vào một phép lành...khi xung quanh ba bên bốn bề chỉ đục ngầu một mầu đỏ của nước phù sa. Người xem, người đọc âm thầm, lặng lẽ mà nước mắt rơi.

Xót xa cho số phận miền Trung và cũng cay cực cho số phận miền Trung.

Những thông tin làm người Hà Nội đau nhói tận tâm khảm.

Chính vì thế những ngày này, trong xã hội có không ít ý kiến khác nhau về chuyện Đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội, thậm chí ý kiến đối lập đến mức phân hóa, phân ly. Có ý kiến đúng mực, có trước có sau thấu tình đạt lý, cũng có những ý kiến cực đoan, quá khích.

Giữa lúc đó, đáng tiếc, vụ cháy nổ 2 container pháo hoa ở Sân vận động Quốc gia Mỹ Đình mới đây, chuẩn bị cho tối vui của Đại lễ, lại khiến 4 người nữa tử nạn, trong đó có 3 người là chuyên gia nước ngoài, khiến dư luận xã hội càng ồn ào và phân cực. Thật đau xót!

Nhưng kỷ niệm Đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội thế nào đây, trong nỗi đau của đồng bào miền Trung, trong nỗi đau của 4 gia đình có cha, vợ, chồng, con em họ vừa tử nạn? Có lẽ, cần bình tĩnh để thấu hiểu một cách công bằng, cả trách nhiệm trước những việc không thể "đặng đừng" của chính quyền Thủ đô.

Đó cũng không thể là một hoạt động kỷ niệm thuần túy. Đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội, cũng chỉ có ngàn năm mới có một lần, đã được chuẩn bị công phu từ 8 năm trước đây, là dịp để Thăng Long - Hà Nội nhìn lại mình qua biết bao cơn dâu bể.

Nhìn lại, để biết sửa mình, hoàn thiện mình, tìm mọi giải pháp vượt lên chính mình trước những cơn dâu bể mới. Cũng là những cơ hội thể hiện cao nhất ý chí, trí tuệ, tài năng của Thủ đô Hà Nội thời hiện đại. Vì lòng tự trọng mà có thêm nghị lực, bản lĩnh quyết liệt vươn lên, hy vọng sánh vai với các thủ đô văn minh, tiên tiến. Một cơ hội, cũng là một thách thức ngàn vàng.

Chính vì thế, mới đây, có một ý kiến nhỏ khiến những người cầm bút của VietNamNet quan tâm. Một bạn đọc có email:phungnguyenanhvu@gmail.com, hiện đang sống ở Philadelphia - Mỹ đã gửi cho chúng tôi một lá thư chân thành, tha thiết:

Hà Nội vẫn phải tổ chức kỷ niệm 1000 năm Thăng Long - Hà Nội, trong buổi lễ kỷ niệm chính vào tối 10/10, xin hãy có phần "1 phút mặc niệm" tưởng nhớ tới đồng bào miền Trung đã không may bị mất vì lũ lụt, tới những chuyên gia nước ngoài, người lao động không may bị tử nạn vì vụ nổ pháo vừa qua.

Đây là một ý kiến sáng suốt. Tấm lòng của một Việt kiều, nhưng cũng là tấm lòng của hàng triệu Việt kiều yêu nước ở nước ngoài luôn hướng về quê cha, đất Tổ, hướng về Thăng Long - Hà Nội dấu yêu, và hướng về miền Trung đang cơn hoạn nạn.

Xin chuyển ý kiến của bạn đọc, và cũng là kiến nghị của VietNamNet, của những người cầm bút luôn gắn đời mình với mỗi buồn vui, mỗi khổ đau, hạnh phúc của nhân dân tới chính quyền TP Hà Nội. Trong buổi kỷ niệm Đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội, Ban Tổ chức Đại lễ hãy dành 1 phút mặc niệm tất cả những đồng bào yêu quý miền Trung đã bỏ mình trong cơn lũ dữ, những người bạn nước ngoài, người lao động của chúng ta vì Đại lễ - không may đã tử nạn.

Xin TP Hà Nội, Ban Tổ chức hãy nhân Đại lễ này, mà truyền tới cho toàn thể người dân Hà Nội một tinh thần, một tình cảm, một ý thức "lòng yêu nước, nghĩa đồng bào", có nhiều việc làm thiết thực, tích cực và khẩn trương ủng hộ, giúp đỡ đồng bào miền Trung khắc phục những tổn hại sau cơn lũ.

Xin được cảm ơn bạn đọc có email phungnguyenanhvu@gmail.com.

Tin chắc ý kiến của quý bạn đọc sẽ nhận được sự cộng hưởng của hàng triệu con tim, tấm lòng người dân Hà Nội, của cấp chính quyền quản lý Thăng Long - Hà Nội.

Được biết, UBND TP Hà Nội, Ban tổ chức Đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội vừa quyết định hủy chương trình bắn pháo hoa buổi tối 10/10, dành số tiền đó ủng hộ, giúp đỡ đồng bào miền Trung vượt qua cơn khốn khó vì lũ lụt.

Dư luận cả nước, dư luận Hà Nội đều đồng tình với một quyết định sáng suốt, đúng đắn và đầy tình người của Thủ đô Hà Nội.

Miền Trung yêu quý ơi!
Đất nước là đất nước chung.
Nỗi đau cũng là nỗi đau chung.

Xin miền Trung hãy vững lòng gắng vượt qua cơn lũ dữ. Xin hãy tin, Thủ đô Hà Nội, người Hà Nội vẫn luôn bám theo tin cơn lũ hằng ngày, hằng giờ, xót xa trước những thiệt hại do thiên tai, và sẽ bằng nhiều việc làm thiết thực, cụ thể chia sẻ với nỗi gian khó của người miền Trung, của dải đất miền Trung rất xa mà rất gần trong tâm tưởng.

"Máu chảy, ruột mềm". Câu thành ngữ từ ngàn đời xưa cha ông ta đã nói, hiển nhiên như một đạo lý sống. Hoạn nạn và khốn khó vì thiên tai những ngày này của đồng bào miền Trung, cũng chính là nỗi đau của người Hà Nội, của cả nước.

Đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội cũng hãy là Đại lễ hướng về miền Trung, chia sẻ và chung vai, thiết thực và thực chất với đồng bào miền Trung còn đang cơn đói lạnh. Làm giảm nỗi đau của đồng bào miền Trung, cũng chính là làm giảm nỗi đau trong lòng của chính chúng ta, những người ở Thăng Long - Hà Nội.

Xin miền Trung hãy vững lòng và ấm lòng vượt qua!

Nguồn vietnamnet

--> Read more..

Thứ Bảy, 9 tháng 10, 2010

10.10.2010 - Hà Nội có mưa không?

Hà Nội có mưa không?

Hồng Hiếu

 

Kichbu post on Chủ Nhật, 10.10.2010 07:39

 

 

Photo từ site anhbasam


Hôm qua, đứa bạn ở Hà Nội gọi vào: "Bão lụt nhà có sao không"? Mình trả lời xong hỏi lại: "Hà Nội có mưa không?". Nó cười: "Hà Nội đúng nghĩa mùa thu, nắng vàng, lá vàng, gió heo may...".

Người Hà Nội mong mùa thu về để ngắm nắng vàng, bâng khuâng cùng gió heo may. Miền Trung quê mình, mùa thu về thì lo bão lũ. Nhưng cũng mừng, rứa (thế) là Hà Nội không sao. Hà Nội vẫn tổ chức được đại lễ. Phải rứa chứ, nghìn năm có một mà!

Thầy mình, một nhà sử học có tiếng ở miền Trung kể: Lần đầu tiên nhìn thấy di tích Hoàng thành Thăng Long, thầy và các giáo sư bàng hoàng xúc động. Nhiều người đã khóc. Ông cha đã để lại cho chúng ta và con cháu chúng ta một di sản văn hóa huy hoàng được cả thế giới ngưỡng mộ.

Hà Nội ơi, mưa sẽ thuật, gió sẽ hòa để Hà Nội tổ chức thành công đại lễ như một sự tôn vinh những giá trị văn hóa tinh thần cả dân tộc. Miền Trung bão lũ quen rồi, giờ sống chung với nó. Mà nếu có giống như ai đó nói đùa: Miền Trung gánh bão cho Hà Nội đẹp trời mừng đại lễ thì người miền Trung sẽ không chần chừ, vì Hà Nội là "trái tim của cả nước", là niềm tự hào của cả dân tộc.

Quảng Bình cũng đã kịp gửi những người con ưu tú nhất, đó là những người anh hùng, mẹ Việt Nam anh hùng ra Thủ đô dự Đại lễ. Nếu có nhắn gửi gì thì là thủ đô hãy vì cả nước, làm cho thế giới biết văn hóa Việt, tâm hồn Việt không chỉ là trầm tích. Và đừng lãng phí vì miền Trung còn bão lũ, dân mình nhiều nơi còn thiếu đói.

Làm sao để tránh thiệt hại cho dân khi bão lũ bất ngờ? Bài toán ấy lâu rồi vẫn chưa có lời giải?!...Khuya lắm rồi, ngoài trời mưa vẫn không ngừng rơi.... miền Trung ơi, sống chung với bão lũ lâu rồi cũng thành quen, không thấy khổ nữa, nhưng sao vẫn thấy thương quê mình!


 Nguồn vietnamnet

--> Read more..

Thứ Tư, 6 tháng 10, 2010

Hình ảnh trực tiếp từ rốn lũ miền Trung

Hình ảnh trực tiếp từ rốn lũ miền Trung

Đăng bởi bvnpost on 06/10/2010

Tính đến trưa ngày 5/09/2010, đã có hơn 20 người chết và mất tích vì bị lũ cuốn, hàng chục người bị thương, hàng ngàn hộ dân trong tình trạng nguy hiểm, hàng trăm ngôi nhà ngập tới nóc, nhiều xã bị cô lập. Lũ lụt đang nhấn chìm nhiều địa phương ở miền Trung. Những hình ảnh kinh hoàng về mưa lũ tại khúc ruột miền Trung được tổng hợp từ nhiều nguồn.

clip_image002

Các cồn nổi giữa sông Gianh (Quảng Bình), nơi có hàng vạn người dân sinh sống đang dần bị lũ "nuốt chửng". Ảnh: DT

clip_image004

Gần 20.000 hộ dân đang đối mặt với trận lũ lịch sử trên sông Gianh. Ảnh: DT

clip_image006

Nước đã vượt xa mức báo động 3 nhưng mưa vẫn xối xả. Ảnh: DT

clip_image008

clip_image010

clip_image012

Hình ảnh thường thấy ở các hộ dân ven sông Gianh. Ảnh: DT

clip_image014

Hình ảnh tại Quảng Bình. Ảnh: CAND

clip_image016

Có thể nhìn thấy nước trong lòng đập đã dâng cao, tràn qua cả đỉnh đập.

clip_image018

Và nhiều ngôi nhà bị nhấn chìm (cán bộ huyện Hương Khê xác nhận, nếu vỡ đập những ngôi nhà nằm bên sông Ngàn Sâu sẽ bị dòng nước lũ nuốt chửng).

clip_image020

Nhiều người dân phải đi lánh nạn tránh vỡ đập.

clip_image022

Bà con rất cần cứu trợ khẩn cấp. Ảnh: LĐ

clip_image024

Hình ảnh cứu trợ tại Quảng Bình. Ảnh: CAND

clip_image026

Đập Hồ Hô, nước lũ vẫn đang hung hãn trút về ở Hà Tĩnh. Ảnh: LĐ

Nguồn: Haydanhthoigian Blog

--> Read more..

Nổ lớn làm chết người tại sân Mỹ Đình

Cập nhật: 06:49 GMT - thứ tư, 6 tháng 10, 2010

Nổ lớn làm chết người tại sân Mỹ Đình

Nổ tại sân Mỹ Đình (ảnh của trang tin VDC)

Vụ nổ xảy ra vào lúc 11 giờ 30 ngày thứ Tư 06/10

Kichbu theo BBC.Vietnam

Một vụ nổ lớn vừa xảy ra vào trưa thứ Tư 06/10 tại khu vực được cho là để chuẩn bị bắn pháo hoa dịp đại lễ ở sân vận động Mỹ Đình, Hà Nội.

Hãng tin AP của Hoa Kỳ từ Hà Nội nói có ít nhất một người chết trong vụ nổ xảy ra chỉ bốn ngày trước đại lễ.

Tin của hãng thông tấn Đức DPA từ Việt Nam sau đó cho hay có bốn người thiệt mạng, xác bị 'cháy đen', không nhận dạng được là người Việt hay nước ngoài.

Một nhân chứng nói với BBC vụ nổ xảy ra vào lúc tầm 11 giờ 30 phút. Tiếng nổ lớn tới nỗi mặt đất rung chuyển.

Chị Ngô Thanh Hương, nhà ở thôn Phú Mỹ, xã Mỹ Đình, nói: "Lúc đó tôi đang ở trường nằm gần sân vận động, thấy tiếng nổ rất lớn và khói trắng bay cuồn cuộn lên trời".

"Tiếp đó là cột khói đen xám ở tầng thấp hơn. Qua đó thì thấy nhiều người dân đang tụ tập để nghe ngóng tình hình, có người tỏ ra hốt hoảng."

"Xe cứu thương và xe cứu hỏa đã đến hiện trường ngay sau đó."

Các báo điện tử Việt Nam trưa thứ Tư đều đăng tải thông tin về vụ nổ, nhưng bản tin nhanh chóng bị gỡ xuống.

Đài BBC chưa kiểm chứng được thông tin về thương vong với nhà chức trách.

Kỷ niệm 1.000 năm

Sân vận động Mỹ Đình là một trong 29 địa điểm sẽ tổ chức bắn pháo hoa mừng Đại lễ 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội vào tối Chủ nhật 10/10.

Tại đây sẽ có Chương trình pháo hoa nghệ thuật sử dụng công nghệ cao cấp, với các loại pháo hoa nhập từ Ý, Mỹ và Trung Quốc.

Theo kịch bản, màn pháo hoa nghệ thuật này sẽ kéo dài 20 phút, tái hiện toàn bộ lịch sử của kinh thành Thăng Long thời xưa.

Xung quanh sân vận động Mỹ Đình ban tổ chức đã cho thiết lập 176 trận địa thành 5 vòng để tiến hành bắn pháo hoa.

Báo điện tử VnExpress nói để thực hiện công việc này, hơn 200 cán bộ, công nhân và 34 chuyên gia nước ngoài, 52 chiến sỹ lữ đoàn công binh đã được huy động.

Nay với vụ nổ mới xảy ra, chắc chắn kế hoạch bắn pháo hoa tại Mỹ Đình sẽ bị ảnh hưởng.

Bấm Bấm vào đây để xem ý kiến độc giả.

--> Read more..

Thứ Hai, 4 tháng 10, 2010

Hà Nội đáng yêu, đáng giận, đáng thương

THỨ BẢY, NGÀY 02 THÁNG MƯỜI NĂM 2010

Hà Nội đáng yêu, đáng giận, đáng thương

Đoan Trang

Tôi vừa trở về Hà Nội sau một đợt công tác tại TP.HCM. Như mọi cuộc đi và về khác, chuyến công tác này cũng để lại trong tôi nhiều cảm xúc cả vui và buồn.

Phần lớn là niềm vui, vì những tấm lòng bạn bè miền Nam cởi mở, chân thành, tự nhiên – lẽ ra phải nói là “tự nhiên như người Sài Gòn” mới đúng. Chẳng mấy khi ở Hà Nội mà tôi có thể nắm tay các bạn nhảy múa, có thể hô một tiếng “nhậu đi” rồi kéo nhau ra bờ kè, tức kênh Nhiêu Lộc, ăn uống và đàn hát trắng đêm.

Chẳng mấy khi ở Hà Nội tôi có thể điềm nhiên bước vào một nhà hàng hay quán nước, ngồi vắt chân và chờ cô hay cậu bồi bàn tiến lại, lễ độ: “Dạ, chị dùng gì?”. Tôi sẽ trả lời ngắn gọn và chờ được phục vụ rất nhanh chóng sau đó, gọn gàng, khẽ khàng, không xủng xoẻng như thể sắp làm vỡ ráo cả mớ chén bát, ly cốc. Tôi cũng sẽ không phải nhìn những bộ mặt lạnh băng, và nhất là không bị người phục vụ “khuyến mãi” cho một ngón tay cái ngập vào bát nếu như tôi có lỡ gọi món phở.

Sài Gòn rộng thênh thang, nhiều hàng quán, nhiều đồ nhậu ngon rẻ và nhiều chỗ vui chơi mở cửa tới khuya. Nói chung ở đó, một “người Hà Nội khắc khổ” là tôi có cảm giác được hưởng thụ hơn một chút.

Nhưng sau những niềm vui, cũng đọng lại cả nỗi buồn. Một nỗi buồn, như dân teen bây giờ hay nói, “rất chi là bao đồng”.

Người Hà Nội xấu xí

Nỗi buồn ấy thực chất là cảm giác tủi thân và xót xa khi thấy nhiều người Sài Gòn không ưa Hà Nội đến thế. Điều này được thể hiện một cách không giấu giếm, qua những lời bình phẩm, qua thái độ - vốn chân thật – của người Sài Gòn. Dân Sài Gòn, cụ thể là nhiều người tôi đã gặp, nghĩ về Hà Nội như một cái gì rất thủ cựu, lạc hậu, chậm tiến, đã thế lại còn kênh kiệu, tự cho mình là thủ đô thanh lịch, tóm lại là tệ hại.

Câu cửa miệng là “dịch vụ ngoài đó chán lắm phải không?”, “ngoài đó lừa đảo nhiều lắm phải không?”. Có lần, ở một quán nước trong TP.HCM, khi chúng tôi muốn rời từ bàn này sang bàn khác, bạn tôi ngoắc người phục vụ, ra hiệu “chuyển bàn giùm”. Sau khi chúng tôi đã yên vị ở chỗ ngồi mới, bạn hỏi tôi: “Ở ngoải chắc phục vụ không kê bàn ghế cho khách đâu hả, mình phải tự làm hả?”. Ấn tượng về “phở quát, cháo chửi” in vào tâm trí các bạn quá sâu nặng rồi.

Ăn một món gì đó, tôi cũng có thể được nghe giới thiệu: “Ở ngoài Hà Nội không có cái này đâu nha”.

Thời gian gần đây, gây mất thiện cảm nhất cho người Sài Gòn có lẽ chính là… chiến dịch mừng Đại lễ 1000 năm của Hà Nội. Một chiến dịch gắn với đủ loại bê bối: sơn vàng phố cổ, lát ngói xanh vỉa hè, bươi nát vỉa hè. Hà Nội nghìn năm thành đại công trường khói và bụi. Rồi mùa hè đổ lửa với 45 độ ngoài trời tháng sáu, cúp điện World Cup, ngập lụt mưa tháng bảy. Thủ đô gì mà mưa xuống một tí, ba người chết vì điện giật, một người bị rắn cắn. Rồi hàng tỷ đồng xây cổng chào, làm phim Lý Công Uẩn “lai Tàu”. Vân vân, vân vân. Động vào đâu cũng nghe và thấy bê bối, lãng phí, thẩm mỹ kệch cỡm, văn hóa lùn. Một không khí “nhốn nháo kỷ niệm nghìn năm Thăng Long - Hà Nội”.

Hình ảnh Hà Nội trong mắt người dân TP.HCM giờ đây có lẽ hỏng mất rồi.

Đáng thương hơn đáng giận

Tôi buồn, vì ngay trước mặt tôi, các bạn miền Nam của tôi thể hiện suy nghĩ và nói về Hà Nội tiêu cực như thế. Một Hà Nội thủ đô thủ cựu, lạc hậu, xấu xí. Khi nghĩ vậy về Hà Nội, Sài Gòn - TP.HCM cũng mặc nhiên nhận về mình những gì là tiến bộ, văn minh, đẹp đẽ.

Nỗi buồn sở dĩ mang màu sắc “bao đồng” bởi tôi không muốn thấy trong cùng một đất nước, người dân hai miền – mà là hai thành phố thuộc hàng hiện đại nhất nước - mãi giữ những ấn tượng không tốt đẹp về nhau.

Đến bao giờ người Việt Nam mới biết đoàn kết, thương yêu nhau?

Hà Nội có thực tệ hại? Đặt sang một bên tình cảm gắn bó với nơi mình sinh ra và lớn lên, tôi phải trả lời thành thực rằng: Có, Hà Nội khá tệ hại, càng tệ hại hơn khi đó là một thủ đô, được kỳ vọng là nơi thanh lịch nhất, nơi hội tụ và kết tinh nền văn hóa của cả một đất nước có chiều dài 4000 năm lịch sử. Có thể không tới con số 4000, nhưng thủ đô của một quốc gia thì rõ ràng phải là bộ mặt đại diện cho văn hóa của xứ sở. Nhưng Hà Nội, ngoại trừ một vài tuyến phố “linh thiêng”, bẩn quá, bụi quá, lắm rác quá.

Những người chúng ta gặp trên phố phần đông là thô lỗ, ích kỷ, hiếu chiến. Họ có thể vượt đèn đỏ vì không chờ nổi vài chục giây ở ngã tư, phóng long tóc gáy, như thể đang bận rộn lắm, hối hả lắm, thế rồi nhác thấy một tai nạn giao thông thì dừng lại xem, mất toi 45 phút. Họ sẵn sàng tranh cướp nhau từng mét đường mỗi lúc kẹt xe, và rất nhiệt tình ném vào mặt nhau những lời tục tĩu nhất. Có thể không ít trong số họ là người có học, nhưng không hiểu sao cứ hễ ra ngoài đường là cái tinh túy của Chí Phèo lại phát tác.

Có lẽ do hoàn cảnh. Chiếc áo không làm nên thầy tu, nhưng con đường làm nên tính cách người đi đường. Bụi thế, chật chội thế, ồn ào thế, một năm mấy tháng trời nóng thế, lại thêm cuộc sống vội vàng gấp rút, người ta hòa nhã với nhau làm sao được.

Đã từng có thời

Chắc là do hoàn cảnh. Bởi, điều làm tôi băn khoăn về tính cách Hà Nội, là hình như đã từng có thời người Hà Nội không thô lỗ, hung bạo. Không lẽ câu “chẳng thơm cũng thể hoa nhài/ dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An” là một câu ca dao không có chút cơ sở thực tế nào?

Ông tôi, cụ giáo trường Hàng Kèn năm xưa, sinh thời từng thủ thỉ với tôi rằng: “Trước năm 1954, trẻ con Hà Nội không biết chửi bậy”. Chẳng biết trí nhớ của ông có ghi nhận đúng đặc điểm đó của trẻ con thủ đô không, nhưng bản thân ông thì đúng là không biết nói tục, không văng bậy được dù chỉ một từ. Đi trên phố, mỗi lần thấy đám tang qua, ông lại dừng bước, cung kính ngả mũ chào người vừa qua đời. Không bao giờ ông nói nặng với ai một câu. Ngay với đám cháu lít nhít nội ngoại, có sai các cháu làm gì, ông cũng dùng lời lẽ hết sức lịch thiệp: “Nếu có thể, cháu giúp ông…”.

Những người giúp việc trong nhà rất quý ông, “cụ giáo Hàng Kèn”. Chắc chắn họ chưa bao giờ nghĩ ông “bóc lột”, kênh kiệu, cậy mình trí thức thủ đô khinh rẻ dân lao động ngoại tỉnh.

Từ lúc nào ở thủ đô, người lớn biết chửi bậy, rồi trẻ con theo đó mà bắt chước? Có lẽ điều này đòi hỏi chúng ta phải “truy tầm” về nguồn gốc của những từ tục của bây giờ, mà đó là việc nằm ngoài khả năng cũng như bài viết này của tôi.

Ngoài ra, tôi cũng không tin là người Hà Nội thời trước 1954 hoàn toàn không chửi bậy. Đọc hồi ký của nhạc sĩ Phạm Duy, thấy ông có nhắc tới những tiếng lóng, những câu hát xuyên tạc rất tục những năm 20-30 của thế kỷ trước. Nói cho đúng, ngày xưa Hà Nội phân biệt rõ ràng hơn giữa tầng lớp trí thức “có học, có chữ nghĩa” (tức “có văn hóa”) và tầng lớp bình dân, trong đó có thể bao gồm cả thành phần du thủ du thực ít văn hóa. Còn ngày nay, tầng lớp “văn hóa thấp” đã “xâm thực” khắp xã hội. Số đông cư dân ở Hà Nội hiện nay, nếu tự đánh giá mình là thanh lịch, sâu sắc, thâm trầm, thì quả là lố bịch.

Song, tôi tin không phải người Hà Nội luôn thô lỗ và kênh kiệu, cũng như không phải mọi công dân thủ đô đều có tính xấu ấy. Không phải người Hà Nội nào cũng thích ăn “phở quát cháo chửi”, cũng chẳng phải hàng quán nào ở Hà Nội cũng có những thiên-thần-mậu-dịch-viên đáng sợ.

Nhiều tính cách tệ hại của dân chúng Hà thành có lẽ đã xuất phát từ hoàn cảnh, mà nếu thực vậy thì Hà Nội đáng thương hơn là đáng giận.

… Và đáng yêu

Với riêng tôi, Hà Nội còn có sự đáng yêu, cái đáng yêu của một thành phố trẻ đang phải gồng lên làm nhiệm vụ của một thủ đô nghìn năm.

Sẽ còn rất nhiều, vô số bất cập và lộn xộn, nhưng thảng hoặc cũng có những nét cho thấy một nỗ lực của Hà Nội vươn lên làm thủ đô văn hiến. Con đường gốm sứ ven sông Hồng, tuy một số đoạn vừa hoàn thành đã nứt, nhưng nhiều đoạn màu sắc long lanh rực rỡ. Con mắt thô thiển của tôi dám chắc như thế là đẹp, và chắc chắn là đẹp hơn khi không có đường gốm sứ ấy.

Những gì là xấu xí, tiêu cực, ước mong thủ đô sẽ xóa chúng đi dần dần. Nếu tính xấu đã do hoàn cảnh mà mọc ra thì cũng có thể hy vọng chúng sẽ mất đi khi hoàn cảnh thay đổi, để một nền văn hóa mới sẽ hình thành ở Hà Nội, thanh lịch hơn, sâu sắc hơn mà cũng cởi mở hơn.

Hà Nội, trong tôi, cũng đáng nhớ nữa. Vào năm 2000, tôi từng viết trong một bức thư gửi những người bạn ở phương xa, rằng thế hệ chúng tôi may mắn được trải qua thời khắc chuyển giao thiên niên kỷ đáng nhớ, 1000 năm mới có một lần. Mấy ai được đón chào và cảm nhận thời khắc ấy? Lịch sử vốn dài đằng đẵng. Nói như Nguyễn Huy Thiệp, 1000 năm trước, biết hoa ban có trắng như bây giờ?

Nếu quan niệm như thế, tôi sẽ thấy năm 2010 này lại cũng là một thời gian đáng nhớ trong đời mình. Hàng chục triệu gương mặt người Việt Nam đã mờ nhòa trong lịch sử, nào phải ai cũng được đón sự kiện nghìn năm Thăng Long như chúng tôi đây? Để rồi mai kia một cụ ông nào đó còn có chuyện mà kể cho con cháu nghe: “Hồi ấy, ông hay đi dọc con đường gốm sứ với bà. Hơi nhiều bụi một tí, nhưng đường mát và đẹp lắm, bà cũng đẹp. Cái chỗ ấy bây giờ là gì nhỉ bà nhỉ?...”.

Nguồn:http://trangridiculous.blogspot.com/2010/10/ha-noi-ang-yeu-ang-gian-ang-thuong.html

--> Read more..

Steps


Flag Counter