Hiển thị các bài đăng có nhãn vnquocte. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn vnquocte. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

Các nhà điều tra cho báo chí biết không có kẻ đặt hàng sát hại Nemtsov


Следователи рассказали СМИ об отсутствии заказчиков убийства Немцова
Grigory Naberezhnov

Kichbu theo top.rbc.ru

Trong vụ giết hại Boris Nemtsov không có kẻ đặt hàng, nguồn tin trong các cơ quan thực thi pháp luật cho hay. Trước đó, người tổ chức và thủ phạm chính  thực hiện tội ác đã nêu là Zaur Dadaeva, sĩ quan của tiểu đoàn "Bắc".

Trong vụ giết hại Boris Nemtsov không có kẻ đặt hàng, còn chính tội ác đã được lên kế hoạch và thực hiện bởi Zaur Dadaev và Bislan Shavanovym. Nguồn của hãng "Rosbalt" trong các cơ quan thực thi pháp luật nói về điều này. "Bằng cách nghiên cứu các bằng chứng hiện hiện có trong hồ sơ, lời khai của các nhân chứng và của chính bị cáo, có thể làm rút ra một kết luận rõ ràng: vụ giết hại Nemtsov là sáng kiến ​​cá nhân của Dadaev và Shavanov. Họ không có bất kỳ "những kẻ đặt hàng" nào khác, - nguồn tin của "Rosbalt" cho biết.

Đồng thời về chính thức giả thiết sự có mặt của kẻ đặt hàng vẫn đang được xem xét. "Đang nghiên cứu toàn bộ giới tiếp xúc của Dadaev và Shavanov, bao gồm cả người bản địa Chechnya hiện đang sống ở nước ngoài. Nhưng tất cả đều thống nhất ý kiến rằng họ đã cùng nhau lên kế hoạch tất cả",- nguồn tin của hãng nói.

Các nguồn tin của RBC quen thuộc với quá trình nói rằng trong vụ án có những tài liệu nói rằng động cơ để trả thù chính khách là những tuyên bố về chủ đề Hồi giáo và phản ứng của Nemtsov đối với vụ bắn giết các nhà báo của tạp chí tuần biếm họa Paris Charlie Hebdo. Dadaev đã đưa ra những lời khai, theo đó, vụ giết hại đã lên kế hoạch  vì lý do "xúc phạm đạo Hồi". Theo các dữ liệu nguồn tin của "Rosbalt",  từ hồi tháng Một năm 2015 Dadaev dường như đã biết được rằng Nemtsov “liên tục đưa ra những nhận xét tiêu cực về người Hồi giáo sinh sống trên lãnh thổ Nga". Sau đó, ông đã quyết định sát hại chính khách. "Trong thực tế Dadaev thú nhận tổ chức tội ác này", bởi vậy "không nên trông mong vào những tố giác đao to búa lớn hoặc bắt bớ nào khác trong khuôn khổ của cuộc điều tra", nguồn tin của hãng nói.

-----


--> Read more..

Thứ Năm, 6 tháng 1, 2011

Hongkong lần đầu tiên áp dụng mức lương tối thiểu

Парламент Гонконга. Фото AFP

Quốc hội Hongkong. Photo ©AFP

Hongkong lần đầu tiên áp dụng mức lương tối thiểu

Гонконг впервые ввел понятие минимальной зарплаты

Nguồn: lenta
Kichbu post on thứ sáu 07.01.2011
.
Quốc hội Hongkong đã bỏ phiếu thông qua dự án luật, theo đó tại đây sẽ áp dụng khái niệm mức lương tối thiểu. Theo hãng Bloomberg đưa tin, mức lương tối thiểu ở Hongkong từ 01 tháng năm 2011 sẽ là 28 dollars địa phương (3,6 dollars Hoa Kỳ) một giờ.
.
Agence France-Presse nhận xét rằng Hongkong đã thông báo về việc áp dụng mức lương tối thiểu ngay từ hồi tháng bảy, và được nêu ra vào tháng mười một. Sau đó các quan chức đã cần phải có sự chấp thuận chính thức từ phía quốc hội.
.
Bloomberg viết rằng ở khu vực Châu Á-Thái Bình Dương có một loạt các nước mà ở đó mức lương tối thiểu thực tế rất cao, tuy nhiên có những nước mà ở đó mức lương tối thiểu thấp hơn hay là không có nói chung. Ở Trung Quốc từ 01 tháng một mức lương tối thiểu là 1160 nhân dân tệ (175 dollars) tháng. Ở Nhật, mức lương thấp nhất là 821 yên (9,85 dollars) cho một giờ, còn ở Tân Tây Lan – 12,75 dollars địa phương (9,67 dollarsHoa Kỳ), ở Thailand – từ 215 đến 221 bath (7,3 dollars) ngày.
.
Ở Nga từ tháng sáu mức lương tối thiểu của một tháng sẽ là 4600 rubles.
.
Việc đưa mức lương tối thiểu áp dụng ở Hongkong nhằm cải thiện đời sống của những tầng lớp cư dân nghèo. Trong nửa đầu năm 2010 có 1,26 triệu người, hay là 18,1% dân số sông ở mức nghèo. Đồng thời theo chỉ số tự do về kinh tế được The Heritage Foundation, Hongkong ổn định chiếm vị trí thứ nhất trên thế giới.-Kichbu-
.
Nguồn tiếng Anh, xem theo link:

---

Гонконг впервые ввел понятие минимальной зарплаты

Парламент Гонконга проголосовал за принятие законопроекта, согласно которому в городе вводится понятие минимальной зарплаты. Как сообщает агентство Bloomberg, минимальная зарплата в Гонконге с 1 мая 2011 года составит 28 местных долларов (3,6 доллара США) в час.
Agence France-Presse отмечает, что Гонконг объявил о введении минимальных зарплат еще в июле, а минимальная ставка была названа в ноябре. После этого властям было необходимо получить формальное одобрение от парламента.
Bloomberg пишет, что в Азиатско-Тихоокеанском регионе есть ряд стран, у которых минимальные зарплаты существенно выше, однако есть и те, где они ниже или их нет вообще. В Китае с 1 января минимальная зарплата составляет 1160 юаней (175 долларов) в месяц. В Японии самая маленькая ставка должна составлять 821 иену (9,85 доллара) в час, в Новой Зеландии - 12,75 местного доллара (9,67 доллара США), в Таиланде - от 215 до 221 бата (7,3 доллара) в день.
В России с июня 2011 года минимальная месячная зарплата будет составлять 4600 рублей.
Введение минимальных зарплат в Гонконге должно улучшить жизнь бедных слоев населения. В первой половине 2010 года за чертой бедности в Гонконге находились 1,26 миллиона человек, или 18,1 процента всего населения. При этом согласно индексу экономических свобод, публикуемому The Heritage Foundation, Гонконг стабильно занимает первое место в мире.
--> Read more..

Chủ Nhật, 28 tháng 3, 2010

Từ cải cách y tế Mỹ ngẫm về lộn khái niệm

Từ cải cách y tế Mỹ ngẫm về lộn khái niệm

Nguyễn Quang A *

Kichbu theo: http://anhbasam.com

Kichbu

Ngày 23-3-2010 Tổng thống Mỹ Obama đã ký ban hành luật cải cách y tế Mỹ. Dẫu luật này còn gặp nhiều khó khăn do Đảng Cộng hòa nói sẽ dùng mọi biện pháp để ngăn cản việc thực hiện và cả chục bang (do đảng Cộng hòa nắm quyền) đe dọa sẽ kiện đạo luật này vi hiến, Tổng thống Obama đã có một kỳ công ngoạn mục, giữ được một lời hứa quan trọng của mình khi tranh cử.

Sau khi được thực hiện, luật này sẽ cải tổ sâu sắc xã hội Mỹ, nó là một sự điều chỉnh rất khó khăn và vô cùng lớn của chủ nghĩa tư bản Mỹ. Nó sẽ đảm bảo thêm cho 32 triệu người Mỹ các dịch vụ y tế cơ bản mà họ chưa được hưởng. Đảng dân chủ đã định đưa ra đạo luật cải cách y tế từ nhiều chục năm qua nhưng đều thất bại, lần này họ đã thành công.

Trong khi các nhà nước phúc lợi châu Âu đã đảm bảo dịch vụ y tế cơ bản cho mọi người dân từ lâu, thì hệ thống y tế của Mỹ dựa quá nhiều vào sự tự nguyện, vào thị trường, vào khu vực tư nhân nên đã khiến hàng chục triệu người không có bảo hiểm y tế.

Phúc lợi xã hội tạo gánh nặng cho nhà nước ở các nước châu Âu và đã buộc các nước này có những cải tổ hệ thống để nâng cao hiệu quả. Với đạo luật này Mỹ dường như tiến đến một nhà nước phúc lợi hơn, tiến gần hơn tới kiểu chủ nghĩa tư bản dân chủ châu Âu.

Đảng cộng hòa và các hãng bảo hiểm y tế tư nhân ở Mỹ đã phản đối kịch liệt dự luật này trong thời gian qua và sẽ tìm mọi cách để cản trở việc thực hiện nó trong tương lai. Họ có rất nhiều lý do phản đối, từ giảm quyền tự do của người dân đến lấn quyền của các bang, v.v. Nhưng một trong những lý do cơ bản là ý thức hệ. Họ mang con ngáo ộp “xã hội chủ nghĩa” ra dọa dân Mỹ, để biện hộ cho sự phản đối của họ, nói rằng luật này cho phép nhà nước can thiệp quá sâu vào lĩnh vực y tế và khiến nước Mỹ trở nên “xã hội chủ nghĩa” hơn.

Xã hội chủ nghĩa được hiểu ở mỗi nơi một khác với sự lẫn lộn khái niệm do vô tình hay hữu ý.

Nếu hiểu xã hội chủ nghĩa là nhiều dân chủ hơn, nhiều phúc lợi hơn cho người dân, là “dân giàu nước mạnh xã hội dân chủ công bằng văn minh”, thì đúng các nhà nước phúc lợi Tây Âu “xã hội chủ nghĩa” hơn Mỹ, và hơn các nước tự xưng là xã hội chủ nghĩa rất rất nhiều. Có thể gọi họ là “xã hội chủ nghĩa dân chủ” nhưng thực chất họ là các nước tư bản chủ nghĩa hiện đại. Chủ nghĩa tư bản có sức sống dẻo dai, có khả năng tự điều chỉnh và đã có sự điều chỉnh rất nhiều từ chủ nghĩa tư bản man rợ thời trước Marx. Luật cải cách y tế Mỹ là một minh chứng nữa cho sự điều chỉnh như vậy.

Thực ra, tên gọi là gì cũng quan trọng (đối với hiệu quả truyền thông nếu dùng các khái niệm rõ ràng) song không quan trọng bằng thực chất là gì.

Một số trong số các nước xã hội chủ nghĩa châu Âu trước kia đã chuyển hẳn sang con đường tư bản chủ nghĩa hiện đại hay “chủ nghĩa xã hội dân chủ”, số còn lại (phần lớn thuộc Liên Xô trước đây) đi theo con đường tư bản man rợ.

Trung quốc rất khôn khéo đi theo con đường mà họ gọi là “chủ nghĩa xã hội mang mầu sắc Trung Quốc”. Con đường mang mầu sắc Trung Quốc là gì? Xét theo việc làm chứ không theo lời họ nói, đó, thực chất, là con đường tư bản chủ nghĩa. Nền kinh tế vận hành theo cơ chế thị trường, khu vực tư nhân phát triển, cải cách mạnh khu vực doanh nghiệp nhà nước, nền kinh tế hội nhập sâu và toàn diện vào nền kinh tế toàn cầu. Nhà nước phúc lợi trước kia ở Trung Quốc, tuy mới chỉ dành cho số ít (trong bộ máy nhà nước, doanh nghiệp nhà nước) nhưng đã bị cắt giảm, bị “xã hội hóa” theo kiểu chủ nghĩa tự do Mỹ, tuy mức độ phúc lợi kém hơn nhiều. Nay Trung Quốc muốn cắt ngắn giai đoạn tư bản chủ nghĩa man rợ để phát triển chủ nghĩa tư bản hiện đại và họ đã có kế hoạch cải cách hệ thống phúc lợi, trong đó có y tế, cho số đông.

Họ chẳng bao giờ nói họ phát triển tư bản chủ nghĩa (vì nói thẳng thế không hay cho sự phát triển tư bản chủ nghĩa của họ), nhưng việc làm của họ thì chính xác như vậy, đấy là con đường nhanh nhất, hữu hiệu nhất để chấn hưng Trung Quốc. Cái chủ nghĩa thực sự thịnh hành ở Trung Quốc hiện nay là chủ nghĩa tư bản, chủ nghĩa dân tộc. Sự vươn lên của Trung Quốc hiện nay có nét giống với sự vươn lên của Đức và Nhật cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20. Không rõ Trung Quốc có trở thành “tư bản chủ nghĩa dân chủ” hay không? Nếu có thì đó sẽ là hồng phúc cho nhân loại; nếu không sẽ có nhiều bất trắc cho thế giới.

Nhân tranh cãi về cải cách y tế ở Mỹ, có thể thấy cả ở Mỹ lẫn Trung Quốc và nhiều nơi khác người ta vẫn dùng đến chủ nghĩa này chủ nghĩa nọ để biện hộ cho sự phản đối hay thúc đẩy những cải cách nào đó. Lời nói, phép tu từ học vẫn được sử dụng như một công cụ hữu hiệu để biện hộ, đôi khi che dấu những mục đích, những động cơ thực.

Học kinh nghiệm nước ngoài nên xem xét hành động thực tiễn, đừng quá tin vào ngôn từ. Cùng một từ có thể được dùng với những nghĩa khác nhau. Cứ thấy họ dùng từ giống hay gần giống mình mà làm theo cách người ta nói, người ta khuyên hay ám chỉ thì rất có thể phải mang thóc giống ra ăn.

Hãy xem họ làm gì, cách họ làm thế nào, đưa chúng vào một khung khổ khái niệm rõ ràng để có những phân tích mạch lạc và hãy đừng quá để ý đến điều họ nói. Tránh kinh nghiệm xấu, học cách làm hay và tìm cách làm cho chúng thích ứng với điều kiện của mình, sẵn sàng thử nghiệm những cách làm mới. Đấy có thể là cách khôn ngoan để cải tổ xã hội, nền kinh tế và hệ thống phúc lợi, để nâng cao sức cạnh tranh quốc gia, để chấn hưng đất nước.


* Bài viết đã được biên tập lại và đăng trên Tiền phong Chủ nhật, 28-3-2010. Bản ở đây là đầy đủ

--> Read more..

Có những việc sai lâu quá...

KHÔNG CẦN “ĐỘC LẬP- TỰ DO- HẠNH PHÚC”
 
truongduynhat
 
Có những việc sai lâu quá, sai đến mức mặc nhiên tưởng là đúng. Đến khi sửa cái sai đó cho đúng, lại tưởng cái sự sửa đúng kia là sai.

          Một số báo đang chỉ trích, phê phán Bộ Giáo dục- Đào tạo phạm lỗi “quên” in dòng chữ “Độc lập- Tự do- Hạnh phúc” bên dưới “Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” trong mẫu bằng tốt nghiệp đại học, cao đẳng.

          Tôi nghĩ trong việc này Bộ GD-ĐT đúng, người đang hiểu sai chính là phía chỉ trích. Quốc hiệu Việt Nam viết đúng và đủ là “Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Ngay trong tấm hộ chiếu của mọi công dân Việt cũng chỉ vỏn vẹn hàng quốc hiệu “Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”, không bao giờ có thêm tiêu đề “Độc lập- Tự do- Hạnh phúc”.

Mẫu phôi bằng tốt nghiệp cao đẳng gây tranh cãi:

Mẫu hộ chiếu không có “Độc lập- Tự do- Hạnh phúc”:

          Cũng như nhiều văn bằng của Pháp, họ cũng chỉ ghi hàng chữ trên cùng là “Cộng hòa Pháp” (République francaise), chứ đâu “thèm” thòng thêm hàng tiêu đề “Tự do- Bình đẳng- Bác ái”.

          Có những việc sai lâu quá, sai đến mức mặc nhiên tưởng là đúng. Đến khi sửa cái sai đó cho đúng, lại tưởng cái sự sửa đúng kia là sai.

          2 tấm bằng đại học, nhất là bằng của trường Neuilly mới năm 2009 và 1 giấy chứng nhận vắc xin- đều chỉ ghi dòng quốc hiệu là "République francaise" (Cộng hòa Pháp), chứ không hề có tiêu đề “Tự do-Bình đẳng- Bác ái”:

Nguồn:http://truongduynhat.vnweblogs.com/post/1545/221576

Tiêu đề do Kichbu đặt lại, thành thật xin lỗi tác giả.

--> Read more..

Thứ Tư, 24 tháng 2, 2010

Học hay không học Trung Quốc

Học hay không học Trung Quốc

Tác giả: Tống Văn Công

LTS: Cuộc tranh luận về việc Việt Nam nên học tập hay cần phải tìm mô hình phát triển khác Trung Quốc được giới học giả quốc tế và trong nước, thậm chí cả một số cựu lãnh đạo bàn thảo khá sôi nổi.

Trong khi nhiều người cho rằng Việt Nam phải khác Trung Quốc thì tác giả Tống Văn Công, nguyên Tổng biên tập Báo Lao động giữ quan điểm Việt Nam cần học hỏi những điều hay và tránh những khiếm khuyết mà Trung Quốc đã mắc phải.

Bài viết dưới đây thể hiện góc nhìn riêng của tác giả. Mời bạn đọc cùng tranh luận.

Chúng ta không có nhà tư tưởng Đổi mới

Ngày 18-9-2009, Nhân dân nhật báo Trung Quốc có bài "Có thể bắt chước mô hình Trung Quốc được không?". Bài báo cho rằng Việt Nam "bắt chước 100%" mô hình Trung Quốc và Việt Nam "cần thực sự nhớ ơn mô hình này".

Các nhà nghiên cứu của Việt Nam lên tiếng ngay. Ông Trần Đức Nguyên từng là Trưởng ban nghiên cứu của Thủ tướng, người trực tiếp tham gia soạn thảo Cương lĩnh Đổi mới ở Đại hội VI Đảng Công sản VN (1986) nói: "Trong suốt quá trình chuẩn bị Đại hội, ngoài việc thảo luận những vấn đề thực tế Việt Nam, tôi chưa bao giờ nghe một ai nói về mô hình Trung Quốc".

Giáo sư Đặng Phong, tác giả bộ sách Tư duy kinh tế Việt Nam trả lời nhà báo Huy Đức cho rằng đổi mới ở Việt Nam "là một tiến trình bắt đầu từ bức xúc của dân chúng được che chở bởi các nhà lãnh đạo chiến tranh kỳ cựu và bắt đầu bằng phương pháp xé rào". Và "Ở Việt Nam không có ai là cha đẻ của Đổi mới. Ở miền Nam khi đó Võ Văn Kiệt có vai trò như một chiếc xe tăng đỡ đạn cho những người xé rào, nhưng ông không phải là người đưa ra tư tưởng Đổi mới".

Đổi mới ở Việt Nam không bắt đầu từ tư tưởng của một nhà cải cách nào đó mà bắt đầu từ cuộc sống - GS Đặng Phong

Ông khẳng định: "Đổi mới ở Việt Nam không bắt đầu từ tư tưởng của một nhà cải cách nào đó mà bắt đầu từ cuộc sống".

Ông nhấn mạnh vai trò của Võ Văn Kiệt chấp nhận cho một số một số cơ sở xé rào trong cuộc vận hành của cuộc sống ngày ấy: "Không có ông thì không có Dệt Thành Công, Việt Thắng, Bột giặt Viso, Thuốc lá Sài Gòn, Công ty Lương thực của bà Ba Thi... Ông Kiệt còn là chỗ dựa cho những đổi mới về chính sách trong nông nghiệp, về giá... ở An Giang, Long An... với những tên tuổi như Nguyễn Văn Hơn, Chín Cần (Nguyễn văn Chính)..."

Cuộc "bắt đầu từ bức xúc" đi tới "xé rào" ở nước ta đồng thời với cuộc cải cách của Trung Quốc (năm 1979). Điều đáng tiếc, đúng như ông Đặng Phong nói: Ta không có một nhà tư tưởng Đổi mới! Mãi tới đầu những năm 80, sau Đại hội VI, các nhà lý luận Việt Nam vẫn còn phê phán Đặng Tiểu Bình về triết lý "Mèo trắng mèo đen không quan trọng, miễn là bắt được chuột"!

Tôi may mắn được đi theo đoàn của ông Võ Văn Kiệt đến những cơ sở xé rào mà Giáo sư Đặng Phong đã kể. Khi đoàn ông Kiệt đến Xí nghiệp In Tổng hợp thì ông Hưng - Giám đốc xí nghiệp này đang viết bản kiểm điểm theo lệnh của Sở Văn hóa Thông tin về những việc làm vi phạm nghiêm trọng các quy định quản lý xí nghiệp xã hội chủ nghĩa. Ông Hưng cho biết Trưởng đoàn Thanh tra của Sở Văn hóa Thông tin nói, các  khuyết điểm vi phạm của ông Hưng ở mức kỷ luật  khai trừ Đảng và cách chức. Ông Kiệt nghe xong đăm chiêu mấy phút rồi nói rằng bất cứ ai làm giám đốc trong tình huống này đều phải chọn, hoặc là đình sản xuất hoặc xé rào cứu xí nghiệp.

Ông Kiệt đề nghị Giám đốc Sở Văn hóa Thông tin rút quyết định buộc ông Hưng làm bản kiểm điểm và giao cho ông Hưng xây dựng đề án cải tiến quản lý chi tiết cách cứu nguy xí nghiệp để làm "điểm" cho cả ngành in ở thành phố Hồ Chí Minh.

Sau đó không lâu Xí nghiệp in Tổng hợp ăn nên làm ra, ông Hưng nổi tiếng là nhà quản lý giỏi.

Khi đoàn đến Nhà máy Thuốc lá Sài Gòn, tiếp ông Kiệt là những quan chức cao cấp của ngành thuốc lá, nhưng người trả lời trôi chảy các câu hỏi của ông Kiệt là anh cán bộ kỹ thuật trẻ Lê Đình Thụy. Anh Thụy ít nói về mình mà cho biết nhờ học hỏi anh Ba một cán bộ chế độ cũ ở lại với Nhà máy đóng góp rất nhiều kinh nghiệm giải quyết các ách tắc về  nguyên liệu, tiền vốn, chất lượng sản phẩm...

Hôm đó sau khi rời nhà máy ông Kiệt hỏi chúng tôi có cảm nhận giống như ông là không phải các vị có chức vụ cao mà  chỉ có anh cán bộ kỹ thuật nói giọng Huế (anh Thụy người Huế) mới là người tâm huyết đóng góp công sức, trí tuệ cho ngành thuốc lá đầy khó khăn?

Mấy năm sau, anh Thụy trở thành Tổng giám đốc Tổng công ty Thuốc lá Việt Nam và nổi tiếng là nhà quản lý giỏi của ngành thuốc lá Việt Nam thời kỳ Đổi mới .

Năm 1980, ông Kiệt tổng kết việc che chắn cho các xí nghiệp xé rào bằng cụm từ "Ba Lợi Ích", tức là muốn khai thông ách tắc trong kinh doanh sản xuất thì phải đảm bảo cân bằng lợi ích của Nhà nước, lợi ích xí nghiệp và lợi ích cá nhân người lao động. Tiếp thu tinh thần đó, năm 1981 tôi viết bài báo có tựa đề Ba lợi ích, đăng trên báo Lao Động. Bài viết được trình bày trang trọng, đặc biệt được nhạc sĩ kiêm họa sĩ Văn Cao minh họa: Một nhà lý luận kinh điển mang kính cận dày cộp soi từng trang sách để bác bỏ khái niệm lạ lẫm: Ba lợi ích!

Số báo đăng bài Ba Lợi Ích phát hành không lâu thì anh Ba Trí (Trần Tâm Trí, Vụ phó Vụ Báo chí, Ban Tuyên huấn Trung ương Đảng) gọi điện thoại bảo tôi lên ngay để cho nghe một tin "mật và khẩn". Anh Ba Trí vừa đi họp ngoài Hà Nội về. Bên lề cuộc họp ông Đặng Xuân Kỳ Viện trưởng Viện Marx-Lenin gặp anh hỏi: Ở Sài Gòn anh có biết tác giả bài báo Ba Lợi Ích, đăng trên Lao Động không? Cái anh này viết láo quá lắm, quan điểm rất lệch lạc. Anh Ba Trí đã nói đỡ cho tôi: "Tác giả là phó Tổng biên tập báo Lao Động,có lẽ bài viết không phải thể hiện quan điểm riêng của tác giả mà là của cả Ban biên tập đấy".

Không có các nhà tư tưởng Đổi mới, Việt Nam chỉ có những chiếc xe tăng đỡ đạn cho những người xé rào.

Anh Ba Trí góp ý với tôi: "Từ nay viết bài nào gay cấn quá anh nên đặt bút danh mới chưa ai biết!". Sau đó ít lâu, tôi đi dự họp và được xếp vào tổ thảo luận gồm các cán bộ khối Dân Vận trung ương, do đồng chí Vũ Quang làm tổ trưởng hướng dẫn. Đồng chí Vũ Quang mở đầu cuộc thảo luận ở tổ bằng những lời phê phán hùng hồn về chủ nghĩa tự do kinh tế tư bản Sài Gòn đang nảy nở, nếu không kịp thời ngăn chặn thì sẽ tác hại khôn lường cho đất nước!

Nhắc lại chuyện xưa tôi không hề có ý chê bai hai đồng chí Vũ Quang và Đặng Xuân Kỳ mà chỉ muốn nói về cái không may của chúng ta là không có một nhà tư tưởng Đổi mới khiến cho cái Mới ở nước ta phát triển rất nhọc nhằn.

Nếu vẽ lại biểu đồ 20 năm thì sẽ thấy con đường Đổi mới quá dích dắc và không ít khi bị quay ngược!

Trước kia Đảng cộng sản Việt Nam đã từng có tư duy tiến  bộ hơn Đảng cộng sản Trung Quốc. Trong khi các lãnh tụ Trung Quốc hô hào "chính trị là thống soái, tư tưởng dẫn đầu" thì mặc dù bị họ gây sức ép, Đảng cộng sản Việt Nam vẫn kiên trì "Cách mạng khoa học kỹ thuật là then chốt".

Ngày nay bào chữa cho sự trì trệ của mình thường là câu: "Con đường đổi mới chưa có tiền lệ. Chúng ta phải vừa làm vừa mò mẫm". Ngày nay có rất nhiều quốc gia tiên tiến đã tìm ra nhiều con đường ngắn nhất để trở thành giàu mạnh. Cùng tình trạng với ta có Trung Quốc, vậy thì cái gì họ đã có cách giải quyết tốt thì tại sao ta không xem xét vận dụng mà lại cứ mò mẫm?

Tôi rất muốn được nghe các nhà nghiên cứu nước ta so sánh Đổi mới của ta với Cải cách của Trung Quốc để rút ra  những điều cần bổ khuyết cho mình. Ta cần học Trung Quốc điều gì và không nên học điều gì ? .

Tôi không phải là nhà nghiên cứu lý luận mà chỉ là một người quan tâm đến vận mệnh của đất nước và của Đảng, xin mạnh dạn nêu ra vài nhận xét về những điều nên học và không nên học Trung Quốc.

"Mèo trắng mèo đen", triết lý vượt qua ý thức hệ

Thực hiện đường lối cải cách mở cửa, Đảng Cộng sản Trung quốc nói họ giương cao ngọn cờ vĩ đại xã hội chủ nghĩa đặc sắc Trung Quốc, kiên trì chủ nghĩa Marx - Lenin, tư tưởng Mao Trạch Đông và lý luận Đặng Tiểu Bình. Lý luận Đặng Tiểu Bình chủ yếu là triết lý "Mèo trắng mèo đen, không quan trọng miễn là bắt được chuột". Tư tưởng này đã soi sáng cho đường lối chính sách của họ minh bạch, không sợ bị quy chụp về lập trường, quan điểm, không bị vướng mắc rào cản ý thức hệ.

Nhờ giải phóng tư tưởng, triệt để đổi mới tư duy, họ đã dễ dàng vượt qua những lĩnh vực mà nhiều năm sau chúng ta vẫn còn coi là những tín điều chưa thể vượt qua:

1 - Bỏ qua khái niệm "bóc lột", nội dung quan trọng của lý luận Marx về chiếm không lao động thặng dư trong chủ nghĩa tư bản. Điều này giải phóng tư duy cho cả xã hội không còn thấy cần thiết phải thiết lập chế độ công hữu về tư liệu sản xuất để xóa bỏ bóc lột giai cấp. Mọi người có vốn, có kiến thức quản lý, được khuyến khích thành lập xí nghiệp tư nhân, vừa sản xuất nhiều hàng hóa cho xã hội, vừa tạo công ăn việc làm cho người lao động. Đó là khởi đầu cho Trung Quốc phát triển nhanh chóng, để rồi 20 năm sau trở thành "công xưởng của thế giới".

Trung Quốc kỉ niệm 30 năm cải cách mở cửa. Ảnh: life.com

Bỏ qua khái niệm bóc lột, họ không bị "quan điểm lập trường giai cấp" ràng buộc, dễ dàng chọn người có thực tài trong Đảng gánh vác trọng trách. Họ công khai quy hoạch cán bộ kế cận cho các nhiệm kỳ sau rất tốt.

Họ còn mạnh dạn dùng nhân tài ngoài Đảng, cả trí thức Hoa kiều, làm mọi việc để phát triển kinh tế. Hiện nay Trung Quốc có hai Bộ trưởng là người ngoài Đảng cộng sản.

2 - Lý thuyết "mèo trắng, mèo đen" giúp Trung Quốc cởi mở với các học thuyết của nhiều tác giả phương Tây. Trong  kinh tế người ta cho ứng dụng các phương pháp của Fore, Taylor... một thời bị cho là bòn rút mồ hôi người lao động .  Sách kinh tế của Paul Samuelson, William Nordhaus, J.k. Galbraith.v.v...được khuyến khích nghiên cứu. Ông Đăng Tiểu Bình coi những cuốn Cú sốc tương lai, Làn sóng thứ ba... của nhà tương lai học Hoa Kỳ Alvin Toffler là sách gối đầu giường và khuyến khích các nhà lãnh đạo trẻ của  Đảng Cộng sản Trung Quốc đọc để có tầm nhìn xa rộng hơn.

Ông Đặng còn cho rằng: Nếu Đảng không giải quyết tốt vấn đề giáo dục sẽ làm hỏng việc việc lớn và phải chịu trách nhiệm trước lịch sử! Nhờ đó mà nền giáo dục bị kiềm hãm bởi giáo điều ý thức hệ, phục vụ chính trị một cách thô thiển đã được cải cách nhanh chóng. Giáo dục đại học của Trung Quốc đã đuổi kịp nhiều nước tiên tiến đáp ứng được cho sự nghiệp cải cách mở cửa.

3- Nhờ giải phóng khỏi sự ràng buộc ý thức hệ, văn nghệ sĩ Trung Quốc đã được tự do sáng tác về những đề tài cấm kỵ như Cách mạng thổ cải, Đại cách mạng văn hóa vô sản. Văn học nghệ thuật từ "sa mạc đại cách mạng văn hóa" đã bừng dậy. "Bất kể quan niệm mới, thủ pháp mới, trường phái mới, kiểu hành văn mới nào đều có thể thử nghiệm không có gì phải ngại. Đũng quần làm găng tay, cà vạt đem quấn chân đều có thể thử". (Ý kiến của nhà phê bình văn học Dương Vũ).

Nhiều tác phẩm mổ xẻ sâu sắc nỗi đau lớn của nhân dân trong đại cách mạng văn hóa vô sản được gọi là "Dòng văn học cơn sốt vết thương". Thực tế cho thấy dòng văn học này chẳng những không làm xấu hình ảnh Đảng cộng sản mà còn làm cho nhân dân thêm vững tin rằng tình cảnh ghê rợn ấy sẽ không bao giờ có cơ hội  tái diễn.

Sau "cơn sốt vết thương" là những "cơn sốt suy ngẫm lại", "cơn sốt cải cách", "cơn sốt tìm về nguồn cội", và hiện nay đến "cơn sốt hiện đại" với nhiếu tác giả nổi tiếng. Vương Sóc được gọi là "giọng nói bất kính của một thế hệ hết ảo tưởng"; Dư Hoa, nhà văn "phát triển tinh thần Lỗ Tấn"; Vệ Tuệ được xem là một Francoise Sagan của xứ sở Nho giáo....

Chính phủ Trung Quốc đã cho đóng cửa cả nghìn tờ báo sống bằng bao cấp, không bán được.

Năm 1987 khi được đọc cuốn Tâm lý Văn nghệ của Chu Quang Tiềm, Giáo sư mỹ học Đại học Bắc Kinh, nhà thơ Chế Lan Viên cũng là nhà lý luận sắc sảo của văn học Việt Nam đã phát biểu: "Nhiều kiến thức nhờ có sách này tôi mới được biết!". Bởi sách này viện dẫn những kiến giải về mỹ học của Hegel, Freud, Nietzsche... mà thời ấy các nhà nghiên cứu lý luận của Việt Nam chưa được tiếp cận.

4-  Triết lý "mèo trắng mèo đen" không chỉ được vận dụng trong các chính sách đối nội mà còn thể hiện ở đối ngoại:  Nước nào đó theo chế độ dân chủ hay chuyên chế là việc của họ, điều quan trọng đối với Trung Quốc là quan hệ với họ có thu được lợi ích gì hay không.

Thuyết "ba đại diện": Dân tộc và Hội nhập

Năm 2000, ông Giang Trạch Dân hoàn chỉnh học thuyết Ba đại diện có nội dung là: Đảng cộng sản Trung Quốc đại diện cho lực lượng sản xuất tiên tiến, đại diện nền văn hóa tiên tiến và đại diện lợi ích của đông đảo nhân dân Trung Quốc. Năm 2002, Đại hội 16 Đảng Cộng sản Trung Quốc đưa thuyết Ba đại diện vào Điều lệ Đảng. Năm 2004 Quốc hội Trung Quốc cụ thể hóa Thuyết Ba đại diện thành những điều cơ bản của Hiến pháp sửa đổi đặt nền móng cho giải pháp chính trị của nước Trung Hoa tiến tới dân chủ, tự do.

Theo Giang Trạch Dân, sau hơn 20 năm cải cách mở cửa, Trung Quốc có tốc độ tăng trưởng kinh tế bình quân cao nhất thế giới, nhưng Đảng cộng sản đang đứng trước thử thách mới: Đối nội có nhiều vấn đề nãy sinh mà nổi cộm nhất là nạn tham nhũng đã trở thành "quốc họa". Đối ngoại, sau khi gia nhập WTO, Trung Quốc phải tuân theo các quy tắc cạnh tranh quốc tế, các lĩnh vực kinh tế, chính trị, văn hóa đều bị tác động. Do đó Đảng Cộng sản Trung Quốc cần có một lý luận mới để duy trì địa vị Đảng cầm quyền của dân tộc phù hợp với bối cảnh thế giới hiện đại.

Con rồng Trung Quốc đang vươn mình.

Thuyết Ba đại diện có những ý nghĩa sau đây:

1 - Trung Quốc vẫn còn nằm trong số nước đang phát triển, công nhân công nghiệp vẫn chiếm số đông. Tuy nhiên, thế giới đã bước vào thời kỳ hậu công nghiệp, lao động "cổ xanh" (giai cấp công nhân thời tư bản sơ khai mà Marx đã quan sát) chỉ còn từ 5 đến 10 % không còn là lực lượng sản xuất tiên tiến nữa mà phải nhường vai trò này cho  những người lao động có trình độ kỹ thuật cao. Nhân loại đang bước vào nền kinh tế tri thức với những "lao động bác học ".

Thuyết Ba đại diện cung cấp lý luận bỏ qua quan điểm cũ "Đảng cộng sản là đội tiên phong của giai cấp công nhân, giai cấp có sứ mạng lịch sử đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản, thiết lập nền chuyên chính vô sản". Đây là bước phát triển lý luận, giải quyết nhận thức mới về Đảng cầm quyền của nước Trung Hoa hiện đại hóa: Trí thức và doanh nhân có vai trò là lực lượng sản xuất tiên tiến, kinh tế tư nhân đóng vai chủ đạo và nền kinh tế được chi phối bởi cơ chế thị trường. Đảng Cộng sản Trung Quốc phải là Đảng đại diện lực lượng sản xuất tiên tiến.

2 - Trước thời kỳ cải cách mở cửa, "nền văn hóa mới" do Đảng Cộng sản Trung Quốc lãnh đạo theo tư tưởng Mao Trạch Đông (Bàn về chủ nghĩa dân chủ mới viết năm 1943), thể hiện đầy đủ nhất trong cuộc Đại cách mạng văn hóa vô sản. Đó là nền văn hóa lấy chính trị làm thống soái, hoàn toàn phụ thuộc vào chính trị, loại bỏ văn hóa truyền thống và  triệt để ngăn chặn ảnh hưởng của các nền văn hóa hiện đại có giá trị nhân văn và dân chủ của nhân loại tiến bộ. Cách mạng văn hóa vô sản lấy đấu tranh giai cấp liên tục làm lý tưởng sống, nội dung tạo dựng xã hội và sáng tạo văn học nghệ thuật. Kết quả là một xã hội đại loạn, một nền văn học minh họa thô thiển.

Nay Quốc hội Trung Quốc thông qua sửa đổi Hiến pháp có 3 điểm lớn là: Bảo vệ quyền sở hữu tư nhân; Tôn trọng và bảo vệ nhân quyền; và cụ thể hóa lý thuyết Ba đại diện của Đảng cộng sản, trong đó có đại diện nền văn hóa tiên tiến.

Trả lời phỏng vấn của The Sciense Monitor tháng 4 năm 2004, ông Nguyễn Trần Bạt, Chủ tịch, Tổng giám đốc Invest Consult Group đã có lý khi cho rằng, Giang Trạch Dân "dùng thuật ngữ nền văn hóa tiên tiến để tránh đụng chạm trực tiếp đến chính trị". Và "Đảng cộng sản Trung Quốc thể hiện sự tiên tiến về chính trị do đó mới có hệ quả là thừa nhận quyền con người và hệ quả thứ hai là thừa nhận quyền sở hữu tư nhân các tài sản".

Đúng vậy, nền văn hóa tiên tiến phải là nền văn hóa giải phóng cá nhân, đầy ý thức công dân, tiếp nhận những giá trị tinh hoa của nhân loại, tất nhiên phải tương ứng với một thể chế chính trị tiên tiến, thực sự tự do, dân chủ, tôn trọng nhân quyền.

3 - Đảng cộng sản Trung Quốc "đại diện cho lợi ích của đông đảo nhân dân Trung Quốc" tức là bỏ qua khái niệm đấu tranh giai cấp của chủ nghĩa Mao và hướng tới chủ nghĩa dân tộc và quốc gia Trung Quốc. Mọi giai cấp, mọi tầng lớp trong xã hội Trung quốc từ nay có thể yên tâm rằng Đảng cộng sản là trung tâm đoàn kết, là chỗ dựa về vật chất và tinh thần của họ.

Thuyết Ba đại diện là một tổng thể có giá trị kim chỉ nam hành động của Đảng cộng sản Trung Quốc, ung cấp  phương pháp luận cho công tác xây dựng Đảng, đáp ứng yêu cầu một Đảng lãnh đạo dân tộc ở thời kỳ hiện đại hóa đất nước, trong thế giới  hậu công nghiệp.

Ngày 10-10-2009, tại Hội nghị Ban chấp hành Trung ương  Đảng cộng sản Việt Nam lần thứ 11, đồng chí Tổng bí thư Nông Đức Mạnh đã nói rất đúng rằng: "Công tác xây dựng Đảng là nhiệm vụ cấp bách, có ý nghĩa quyết định đối với sự nghiệp cách mạng, ý nghĩa sống còn với Đảng và chế độ". Tham khảo thuyết Ba đại diện của  Đảng cộng sản Trung Quốc có lẽ sẽ gợi cho chúng ta nhiều điều để hoạch định "bản thiết kế" xây dựng Đảng thích hợp cho dân tộc ta trong nhiệm kỳ Đại hội 11 này?

Trung Quốc có định hướng cải cách chính trị

Năm 2007 cuốn sách "Mao Trạch Đông - Ngàn năm công tội" của Tân Tử Lăng đã gây vang dội trong dư luận nhân dân Trung Quốc bởi sự trình bày trung thực lịch sử và quan trọng hơn bởi tác giả đưa ra kiến nghị mới mẻ: "Trong cải cách hình thái ý thức phải lấy quan điểm phát triển khoa học lấy con người làm gốc của Hồ Cẩm Đào làm tổng cương, lấy chủ nghĩa xã hội dân chủ của Marx - Engel lúc cuối đời, chủ nghĩa dân chủ mới của Mao Trạch Đông, cũng như lý luận  của Đặng Tiểu Bình làm cơ sở... Hệ thống lý luận này nên đặt tên là lý luận chủ nghĩa xã hội dân chủ, ghi vào Điều lệ và Hiến pháp... Đảng Cộng sản Trung Quốc đổi tên là Đảng xã hội Trung Quốc, tham gia Quốc tế Đảng Xã hội nhằm kế thừa trào lưu lịch sử Đảng Dân chủ Xã hội mà Marx - Engel đã xây dựng ..."

Ảnh: American.com
Lý Nhuệ, nguyên Phó trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, nguyên thư ký của Mao Trạch Đông viết lời tựa sách này có đoạn: "Chuyên chế một Đảng dẫn tới hình thái ý thức được xác định là cái tuân theo duy nhất... là phần sai lầm trong chủ nghĩa Lênin, chủ nghĩa Stalin, và lý luận Mao Trạch Đông... Những lý luận và chủ trương đã bị Engel lúc cuối đời thừa nhận "Chỉ là ảo tưởng"...

"Chúng ta nên tôn thờ chủ nghĩa Marx giàu, có thể thúc đẩy sức sản xuất tiên tiến và phát triển văn hóa tiên tiến - Chủ nghĩa Xã hội Dân chủ và triệt để chia tay với Chủ nghĩa xã hội nghèo - lý luận và phương pháp xây dựng Chủ nghĩa xã hội của Lênin, Stalin, Mao Trạch Đông".

Nhà báo Fareed Zakaria của CNN  thuật lại cuộc phỏng vấn của ông hồi mùa thu 2008 với Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo đã viết: "Ôn Gia Bảo nói rõ ràng rằng đất nước ông đang chuyển động hướng về cái ngày nó sẽ tương tự một nền dân chủ kiểu phương Tây".

Sau đây là nguyên văn lời đáp của Ôn Gia Bảo:

"Một là chúng tôi cần cải tiến từng bước hệ thống bầu cử dân chủ, sao cho quyền lực sẽ thực sự thuộc về nhân dân và sử dụng để phục vụ nhân dân.

Hai là chúng tôi cần cải tiến hệ thống pháp lý, điều hành đất nước theo pháp luật và củng cố đất nước dưới sự thống trị của pháp luật. Và chúng tôi sẽ xây dựng một hệ thống tư pháp độc lập và công chính.

Ba là, chính phủ được đặt dưới sự giám sát của nhân dân và như ông yêu cầu, thì hãy yêu cầu chúng tôi tăng cường sự minh bạch trong các công việc của chính phủ. Và đặc biệt, chính phủ cũng cần phải chấp nhận bị giám sát bởi các phương tiên truyền thông và những đảng phái khác".

Nhiều điều không nên học Trung Quốc

1 - "Đàn áp để ổn định và phát triển: Mô hình Trung Quốc"

Đó là tựa đề bài viết của giáo sư Ngô Vĩnh Long. Bài viết nhắc lai nhiều cuộc đàn áp của Trung Quốc, đặc biệt là sự kiện Thiên An Môn đè bẹp cuộc biểu tình của sinh viên đòi dân chủ  bằng xe tăng khiến cho cả thế giới kinh hoàng. Bài viết nhận định "Mô hình phát triển của Trung Quốc là dùng tăng trưởng kinh tế để đè bẹp tự do và dân chủ".

Từ năm 2002, Trung Quốc thẳng tay đàn áp người dùng công nghệ truyền thông mới, lập trang web để thảo luận về tự do, dân chủ, bắt giam nhiều nhà bất đồng chính kiến, không cho các giáo sư có quan điểm tiến bộ được giảng dạy.

Gần đây trong bài viết "Những nhà dân chủ có tội", ông Mã Kiện dự đoán hậu quả của chính sách nói trên sẽ đưa tới: "Một xã hội khép kín, trước sau gì cũng trở lại một nền kinh tế khép kín ".

Góp ý kiến với Đảng và Nhà nước ta "Xây dựng chiến lược phát triển trong giai đoạn mới, với quan điểm phát triển và thích nghi", tác giả Nguyễn Trung nêu câu hỏi "Cần tạo ra cho nước ta có đủ cả hai khả năng phát triển và thích nghi - nhưng bằng cách nào?" Tác giả trả lời: "Chỉ có chủ nghĩa yêu nước, dân chủ và tự do mới có khả năng tìm ra những câu trả lời thỏa đáng cho những câu hỏi trên."

Khi đề nghị xác lập một lộ trình để phát triển đến năm 2020, tác giả cho rằng "Cải cách chính trị phải tiến lên trước và trở thành động lực thúc đẩy phát triển kinh tế", và "Vấn đề phát huy dân chủ để thực hiện đoàn kết dân tộc, xây dựng đồng thuận xã hội và tranh thủ được hậu thuẫn quốc tế trở thành đòi hỏi sống còn".

Tôi tin rằng ở đây tư tưởng tác giả  Nguyễn Trung (và nhiều tác giả Việt Nam gần đây như Nguyễn Văn An, Tương Lai...) cao hơn hẳn những người cầm trịch Cải cách của Trung Quốc. Mong rằng  tư tưởng đó sẽ được trở thành nội dung thảo luận  ở Đại hội 11 của Đảng cộng sản Việt Nam.

2-   Tuy có cảnh báo của Đặng Tiểu Bình từ lâu, nhưng sự cách biệt giàu nghèo, cách biệt giữa thành thị và nông thôn ở Trung Quốc vẫn càng ngày càng lớn. Tình trạng cướp đất đai của nông dân diễn ra khắp nơi, khiến những cuộc biểu tình, nổi loạn năm sau cao hơn năm trước. (Năm 2005 có 87.000 cuộc nổi loạn. Năm 2008 có 100.000 cuộc).

Sau 30 năm cải cách mức sống của người dân tuy có được cải thiện nhưng bình quân thu nhập còn kém xa các nước phát triển trung bình. Thế nhưng, số tỉ phú đôla của Trung Quốc chỉ đứng sau Mỹ. (Mỹ có 359 tỉ phú, Trung Quốc có 130, Nga có 32, Ấn Độ có 24).

Giai cấp công nhân Trung quốc bị chèn ép khốn quẩn. Có tài liệu cho biết 52% công nhân nhập cư không được thanh toán đủ tiền lương và đúng hạn.

3 - Ở trên, tôi đã nêu những tuyên bố của các nhà lãnh đạo Trung Quốc nói rõ mục tiêu, lộ trình đưa đất nước họ đến tự do dân chủ như các quốc gia tiên tiến. Tuy nhiên việc thực hiện lộ trình ấy rất chậm chạp.

Bài báo "Bắc Kinh đối mặt với cuộc sát hạch mới về tính hợp pháp" của Verna Yu trên Asia Times viết: "Những điều mà Đảng hứa hẹn cách đây 60 năm vẫn chưa thành hiện thực", "Chính phủ đã thi hành các sách lược nặng tay hơn nhằm vào những người mà Chính phủ cho rằng đó là sự đe dọa, chẳng hạn trừng trị thẳng tay các tổ chức phi chính phủ, khai trừ khỏi luật sư đoàn nhiều luật sư bảo vệ nhân quyền, cũng như bắt bớ các nhà hoạt động bảo vệ quyền lợi nổi tiếng". Bài viết nêu ý kiến của một nhà quan sát Trung Quốc kỳ cựu: "Nếu lãnh đạo Trung Quốc không thúc đẩy cải cách chính trị và thực thi dân chủ đích thực thì chẳng bao lâu nữa vốn liếng chính trị sẽ hết" .

Tình trạng như trên ở ta gọi là "Nói vậy mà không phải vậy".

4 -  Ngày nay nhân loại tiến bộ đều đề cao hòa bình hợp tác giữa các dân tộc. Các nhà lãnh đạo Trung Quốc cũng luôn luôn khẳng định mong muốn hòa bình hợp tác với các nước láng giềng. Tuy nhiên nhìn lại có thể thấy Trung Quốc chưa thể hiện điều đó với tất cả các nước láng giềng có chung biên giới, đặc biệt là với Việt Nam, một đất nước có cùng thể chế chính trị và luôn luôn mong muốn thực hiện "16 chữ vàng" đầy tình hữu nghị mà lãnh đạo cấp cao hai bên thường nhắc nhở. Nhiều năm qua hành động của Trung Quốc trên biển Đông khiến tất cả các nước láng giềng đều lo ngại.

Trung Quốc không có Hồ Chí Minh!

Trung Quốc không có được Hồ Chí Minh.

Những nhà lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc kế tục Mao phải nghĩ ra các học thuyết để tìm lối thoát cho hệ thống chính trị xã hội chủ nghĩa mô hình Xô viết lỗi thời, vì họ không có Hồ Chí Minh!

Nhiều nhà lý luân hay nhắc câu trả lời của Hồ Chí Minh vì sao người không viết lý luân cộng sản, rồi đã cạn nghĩ khi cho rằng Cụ Hồ đã nhận mình kém cụ Mao! Tôi cho rằng ở trường hợp này, Cụ Hồ tế nhị không tiện nói mình ít đầu tư công sức vào lĩnh vực lý luận đó! Bởi vì nếu xét về kiến thức, tầm văn hóa (kể cả văn hóa Trung Hoa), tài hoa, sự trải đời, trình độ ngoại ngữ... thì cụ Hồ không hề kém cụ Mao! Nhưng, Cụ Hồ chỉ coi chủ nghĩa Lênin là một trong những phương tiện để giành Độc lập dân tộc mà Cụ đã toàn tâm theo đuổi suốt đời. Chính các thế lực thực dân, đế quốc đã buộc Cụ phải dựa hẳn vào Trung Quốc và phe xã hội chủ nghĩa.

Cụ Hồ đã viết bằng máu mình hòa với máu dân tộc mình và các dân tộc bị áp bức trong Bản án chế độ thực dân Pháp. Cụ Hồ rất xuất sắc khi viết những lời thỉnh cầu của dân tộc mình  gửi đến Hội nghị Verseilles. Nhưng khi được gợi  chuyện viết về lý thuyết công sản Cụ Hồ kính nhường các cụ kia, bởi biết rằng "Nghề này thì lấy ông này tiên sư"!

Cụ  Hồ chỉ viết duy nhất một văn bản cộng sản là Chánh cương vắn tắt của Đảng Cộng sản Việt Nam (Trong ngày thành lập Đảng ngày 3 - 2 - 1930) đã bị Stalin cho là một người mang nặng tư tưởng dân tộc chứ chưa có quan điểm vô sản đầy đủ!

Bản Di chúc Cụ viết với biết bao trăn trở để lại cho đời và nhiều lần xem lại, bổ sung, điều mong ước cuối cùng là: Xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh" rất khác với những ngôn từ đậm ý thức hệ như các lãnh tụ Trung Quốc thời đó.

Nhưng cả Mao, Đặng và nhiều nhân vật lỗi lạc khác không thể nói nổi những câu này của cụ Hồ: "Không có gì quý hơn Độc lập Tự do!"; "Nếu nước được độc lập mà nhân dân không có tự do, hạnh phúc thì độc lập cũng không có ý nghĩa gì"; "Bao nhiêu lợi ích đều của dân. Bao nhiêu quyền hạn đều của dân. Công việc đổi mới và xây dựng là trách nhiệm của dân"..v..v..

Chúng ta không cần phải học Trung Quốc trong vấn đề trọng đại nhất là tìm đường để Đảng Cộng sản Việt Nam trở thành Đảng của dân tộc, phù hợp với thời đại văn minh của nhân loại. Chúng ta chỉ cần trở về nguồn, về với Hồ Chí Minh:

"Tôi chỉ có một Đảng, Đảng Việt Nam!".

Nguồn: http://www.tuanvietnam.net/2010-02-24-hoc-hay-khong-hoc-trung-quoc

Nên đọc tiếp:

> Đổi mới Đảng, tránh nguy cơ sụp đổ!

Tác giả: Tống Văn Công

Nguồn: http://www.viet-studies.info/kinhte/ThienY_DoiMoiDang.htm

> Về việc các tỉnh cho người nước ngoài thuê đất đầu nguồn trồng rừng nguyên liệu dài hạn

Đồng Sĩ Nguyên - Nguyễn Trọng Vĩnh

Nguồn: http://www.boxitvn.net/bai/1239

--> Read more..

Thứ Hai, 22 tháng 2, 2010

Các bộ trưởng Vương quốc Anh sẽ được dạy những nội dung căn bản hoạt động của chính phủ

22.02.2010, 19:40:40

Вид на Даунинг-стрит. Фото с сайта downing.st

Downing street - Вид на Даунинг-стрит. Фото с сайта downing.st

Các bộ trưởng Vương quốc Anh sẽ được dạy những nội dung căn bản hoạt động của chính phủ

Британских министров обучат азам работы правительства

Kichbu theo: http://lenta.ru/news/2010/02/22/ministers/

Kichbu  

"Các bác nhà ta xem Đảng bảo thủ ở Vương quốc Anh mà học tập nha"- Kichbu 

 

Trước thềm các cuộc bầu cử các quan chức Vương quốc Anh bắt đầu học tập các quy phạm mà các bộ trưởng mới cần phải sẽ làm quen, nếu các đại diện đảng Bảo thủ giành được các vị trí trong chính phủ, The Sunday Times viết.

.

Chẳng hạn, trong các giáo trình sẽ mô tả chi tiết cấu trúc của mỗi bộ và quy trình giải quyết các nhiệm vụ hàng ngày. Theo các thông tin của bổn báo, các quy phạm nhằm vào các đối tượng quan chức thực tế chưa năm được những kiến thức nào về công việc trong tương lai của mình. Ví dụ, mỗi cư dân mới của Downing-street sẽ được giải thích trình tự thảo và phê chuẩn các dự án pháp luật và sẽ được giới thiệu chi tiết về điều rằng trong những trường hợp nào họ có thể được sử dụng xe công vụ.

.

Các thành viên mới của chính phủ, những người cần phải giải quyết những vấn đề quốc tế sẽ được dạy những nội dung cơ bản của nghi thức ngoại giao và được giải thích cần phải giao thiệp với các đồng cấp nước ngoài như thế nào. Công tác đào tạo chuẩn bị cho sự thay đổi chính phủ nghiêm túc như thế được giải thích bởi điều rằng các đảng viên đảng bảo thủ đã không thắng tại các cuộc bầu cử từ 1992, và trong số tories (đảng viên đảng bảo thủ), theo ý kiến của các quan chức, ít các chính khách có được kinh nghiệm đầy đủ để bắt tay vào công việc trong chính phủ nếu chưa qua đào tạo đặc biệt.

.

Các cuộc bầu cử ở Vương quốc Anh sẽ được tổ chức không muộn hơn 3 tháng sáu năm nay. Theo các thông tin của các cuộc điều tra xã hội học gần đây nhất, những đảng viên đảng bảo thủ có thể giành thắng lợi tại các cuộc bầu cử với ưu thế 10 phần trăm.-Kichbu-

---

Британских министров обучат азам работы правительства

В преддверии выборов британские чиновники начали подготовку инструкций, с которыми должны будут ознакомиться новые министры, если места в правительстве достанутся представителям Консервативной партии, пишет The Sunday Times.

Так, в пособиях будет подробно расписана структура каждого министерства и порядок решения повседневных задач. По данным издания, инструкции рассчитаны на людей, которые не обладают практически никакими знаниями о своей будущей работе. Так, каждому новому обитателю Даунинг-стрит объяснят порядок внесения и утверждения законопроектов и подробно расскажут о том, в каких случаях они могут пользоваться служебными автомобилями.

Тем членам правительства, которым предстоит решать международные вопросы, расскажут об основах дипломатического протокола и пояснят, как обращаться к зарубежным коллегам. Столь серьезная подготовка к смене правительства объясняется тем, что консерваторы не побеждали на парламентских выборах с 1992 года, и среди тори, по мнению чиновников, мало политиков, обладающих достаточным опытом, чтобы приступить к работе в правительстве без специальной подготовки.

Выборы в Великобритании состоятся не позже 3 июня текущего года. По данным последних социологических опросов, консерваторы могут победить на них с десятипроцентным перевесом.

Ссылки по теме
-
Here’s your starter pack, minister - The Sunday Times, 21.02.2010
-
Гордон Браун перешел с шоколадок на бананы – Lenta.ru, 08.02.2010

--> Read more..

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010

Hình tượng anh hùng trong thời đại phát triển

Hình tượng anh hùng trong thời đại phát triển

GS. Trần Văn Thọ (Tokyo)

Alice Amsden, giáo sư kinh tế chính trị học tại Học viện Công nghệ Massachusetts (MIT) của Hoa Kỳ, có viết trong cuốn sách Escape from the Empire (2007) như sau (trích lời của một ký giả Mỹ hoạt động tại Việt Nam trước đâ): "Cuối cùng tôi nhận ra rằng chúng ta không thể nào thắng cuộc chiến này khi tôi thấy mọi đường phố ở Saigon đều được đặt theo tên của những anh hùng Việt Nam từng chiến đấu chống ngoại xâm".

Đúng là trong suốt hơn 2000 năm giữ nước và dựng nước Việt Nam có rất nhiều anh hùng (bao gồm anh thư là nữ anh hùng). Chỉ kể những bậc tài trí xuất chúng và có năng lực lãnh đạo, đã làm nên những chiến công hiển hách, những sự nghiệp vẻ vang, lưu danh muôn thuở, số người được gọi là anh hùng có rất nhiều.

Nhưng vấn đề hiện nay là, trong thời đại phát triển, ta có cần anh hùng không và anh hùng có thể xuất hiện không? Theo tôi thì rất cần và rất mong sẽ xuất hiện những hình tượng anh hùng trong thời đại phát triển nầy, đặc biệt là những anh hùng trong giới lãnh đạo và quan chức là những người có ảnh hưởng lớn tới vận mệnh đất nước.

Anh hùng trong thời đại này cũng có những tố chất như anh hùng thời chống ngoại xâm dù nội dung cụ thể có thể khác. Chẳng hạn tài trí (có tri thức, có tầm nhìn xa trông rộng, có năng lực lãnh đạo,...), dũng cảm (dám nhận trách nhiệm, dám vì lợi ích đất nước mà đương đầu với mọi khó khăn, với các nhóm lợi ích cục bộ), quên mình vì dân vì nước (chí công vô tư, đặt quyền lợi đất nước lên trên hết), trọng dụng và thu phục đươc người giỏi để thực hiện sự nghiệp lớn (dùng người giỏi thật sự và lắng nghe trí thức), , v. v..

Dĩ nhiên bàn luận tổng quát và chung chung như vậy thì dễ và ai cũng thấy đương nhiên đất nước cần những người như vậy. Nhưng đặt tiếp câu hỏi là làm thế nào có những anh hùng đúng tầm như thế thì câu trả lời không dễ chút nào. Dưới đây tôi chỉ đưa ra vài tình huống khách quan và bàn về kinh nghiệm các nước.

Giả sử có hai nước A và B cùng đang ở giai đoạn đầu của quá trình phát triển. Lãnh đạo và quan chức hai nước đứng trước một tình huống giống nhau như sau: Hàng tiêu dùng cao cấp như xe hơi, máy ảnh kỹ thuật số, v.v.. đang sản xuất nhiều tại các nước đi trước và các nước đi sau cũng có thể nhập khẩu để dùng.

Trong trường hợp nước A, lãnh đạo và quan chức có dịp ra nước ngoài hoặc qua thông tin đại chúng thấy các thứ này sang trọng, tiện nghi và muốn mình và người thân của mình được hưởng sự sang trọng, tiện nghi này. Do đó họ tìm cách tăng thu nhập, kể cả những biện pháp như tham ô, nhận hối lộ, chia xẻ quyền lợi với các nhóm lợi ích,.. Cũng có thể họ lấy ngân sách nhà nước để nhập xe đắt tiền và giải thích rằng lãnh đạo bộ, thành phố hay tỉnh phải đi xe sang mới tương thích với vị thế, chức vụ của họ, có người còn cho rằng phải như vậy để giao thiệp với các đối tác nước ngoài.

Trường hợp nước B thì khác. Lãnh đạo và quan chức luôn bận tâm về việc tiết kiệm từng đồng ngân sách và ngoại tệ để đầu tư cho giáo dục, cho những dự án hạ tầng kinh tế, hạ tầng xã hội và những chương trình phát triển tạo công ăn việc làm cho dân, đẩy mạnh xuất khẩu. Xe hơi và những tiện nghi chỉ cần đủ đề làm việc, chỉ nhập số ít và những loại giá rẻ, tương ứng với trình độ phát triển chung của đất nước.

Trường hợp tích cực hơn nữa là lãnh đạo và các quan chức tham khảo ý kiến của các chuyên gia đưa ra tầm nhìn và kế hoạch dài hạn kèm theo các biện pháp, chính sách để trong tương lai sản xuất được những mặt hàng tiêu dùng cao cấp mà nhiều người dân mong ước được hưởng. Hình tượng mẫu mực như vậy của lãnh đạo và quan chức sẽ tạo niềm tin trong dân, xã hội tràn ngập giấc mơ phát triển, trở thành động lực hiện thực hóa kế hoạch phát triển.

Hai trường hợp vừa nói là giả thuyết nhưng một người có hiểu biết nhất định về tình hình thế giới hiện nay thì thấy không khó khăn lắm khi tìm những quốc gia cụ thể tương ứng với trường hợp A. Cần nói thêm là lãnh đạo và quan chức trong trường hợp A ngoài mấy tố chất đã nói, họ thường là những người có tầm nhìn hạn hẹp, không chịu học hỏi, giáo điều, bảo thủ không chịu dùng người tài nên thường sai lầm về đường lối, chính sách.

Nhưng vấn đề hiện nay là, trong thời đại phát triển, ta có cần anh hùng không và anh hùng có thể xuất hiện không. Ảnh: VNN

Trường hợp B thì khó tìm hơn nhưng cũng không phải là không có. Đọc lịch sử Nhật Bản tôi thấy rất nhiều hình tượng anh hùng trong thời đại phát triển. Chỉ đơn cử vài ví dụ trong lịch sử đương đại:

Trí tuệ, hành động và tác phong của các quan chức Bộ Công Thương Nhật Bản vào giữa thập niên 1950 có thể gọi là rất "anh hùng" mặc dù tên tuổi của họ không nổi tiếng bằng những nhà lãnh đạo chính trị. Lúc đó một chiếc xe hơi nhập khẩu từ Mỹ vào giá rất đắt, tương đương với 5 năm tiền lương của một quan chức trung cấp. Các quan chức ở Bộ Công Thương lúc đó mơ ước có ngày người dân bình thường cũng sẽ có xe hơi và cho rằng phải phát triển ngành xe hơi mới làm cho Nhật giàu mạnh.

Trong lúc có nhiều ý kiến khác nhau về điểm này, kể cả một số lãnh đạo trong đảng cầm quyền sợ kế hoạch sản xuất xe hơi sẽ gây va chạm trong quan hệ Nhật Mỹ vì ngành này đang là lợi thế của Mỹ. Nhưng các quan chức Bộ Công Thương đã tích cực vận động lãnh đạo chính phủ và doanh nghiệp để thực hiện cho được kế hoạch nầy vì tin sự quan trọng của ngành xe hơi đối với Nhật trong tương lai. Nhưng ý chí là một chuyện còn khả năng có thực hiện được không và làm sao để thực hiện là một chuyện khác.

Lợi thế so sánh của Nhật lúc đó là các hàng công nghiệp dùng nhiều lao động giản đơn như vải vóc, giày dép,... Đang phân vân về khả năng sản xuất của nước mình, các quan chức đọc được bài viết của giáo sư Shinohara Miyohei (1919-) bàn về lợi thế so sánh động (lợi thế so sánh trong tương lai) và các điều kiện để biến lợi thế so sánh động thành hiện thực. Họ vui mừng và liên lạc ngay với giáo sư Shinohara xin gặp để hỏi chi tiết hơn.

Trong hồi ký mới viết hồi tháng 6/2009, Shinohara kể như sau: "Hồi đó 4-5 quan chức Bộ Công Thương đến nhà tôi vào buổi tối. Chúng tôi trò chuyện mãi dến khuya vẫn còn muốn tiếp tục, cuối cùng gần 5 giờ sáng họ mới ra về". Còn rất nhiều câu chuyện tương tự về sự cầu thị, nhiệt tình lo việc nước của quan chức Nhật thời đó.

Sau đó, Bộ Công Thương tự tin là Nhật có thể sản xuất xe hơi được và đã đặt ra các chính sách yểm trợ doanh nghiệp xúc tiến sản xuất. Những chiếc xe đầu tiên ra đời còn xấu về hình dáng nên một số người Mỹ trong ngành xe hơi có vẻ chế nhạo. Nhưng quan chức Bộ Công Thương kiên quyết với phương châm "Mỹ làm được thì Nhật cũng làm được". Như ta đã biết, ngành xe hơi Nhật phát triển mạnh mẽ từ thập niên 1960.

Ví dụ thứ hai. Tôi muốn đề cập đến một nhân vật nổi tiếng. Ikeda Hayato (1899-1965), sau khi tốt nghiệp đại học trở thành quan chức Bộ Tài chánh và sau đó đăc cử dân biểu quốc hội. Lúc đang làm Bộ trưởng Tài chánh ông cầm đầu phái đoàn công du sang Washington vào năm 1955. Lúc đó kinh tế Nhật Bản vừa hồi phục sau chiến tranh nhưng còn nhiều khó khăn, cán cân thương mại nhập siêu lớn, ngoại tệ thiếu nhiều. Ikeda luôn lo lắng về tình hình nầy nên về chỗ nghỉ tại Mỹ ông đã cho nhân viên thuê khách sạn 3 sao (lúc đó giá 7 USD một ngày) và để tiết kiệm hơn nữa, hai, ba người ở chung môt phòng, kể cả bộ trưởng cũng chung phòng với một vụ trưởng (theo hồi ký của nguyên thủ tướng Miyazawa Kiichi, lúc ấy là thành viên trong đoàn Ikeda). Mấy năm sau đó Ikeda quyết định ra tranh cử chức đảng trưởng Đảng Tự do Dân chủ (LDP) là đảng đương cầm quyền.

Đang suy nghĩ về chiến lược phát triển đất nước, ông đọc được bài viết của Giáo sư kinh tế Nakayama Ichiro về sự cần thiết cũng như điều kiện để tăng gấp đôi tiền lương thực chất, cải thiện hẵn mức sống của dân chúng. Đang lúc thai nghén một chiến lược phát triển với mục tiêu như gợi ý của Nakayama, ông được nhóm trợ lý tiến cử Shimomura Osamu, nhà kinh tế vừa giỏi lý luận vừa hiểu thực tiễn và nhất là có năng lực hình thành các chính sách cụ thể, ông mời làm cố vấn phụ trách soạn thảo Chiến lược bội tăng thu nhập quốc dân (trong vòng 10 năm). Ikeda đắc cử đảng trưởng LDP và trở thành thủ tướng từ năm 1960 đến lúc mất (1965).

Nhiều chính sách, nhiều cơ chế mới được ban hành để thực hiện chiến lược. Chiến lược nầy cùng với phong cách của một lãnh đạo như Ikeda và với một tập thể quan chức có năng lực và hết lòng vì sự nghiệp phát triển đất nước như đã thấy ở trên, đã thổi vào xã hội một không khí phấn chấn, tin tưởng vào tương lai. Trong bối cảnh đó, chiến lược bội tăng thu nhập quốc dân đạt được mục tiêu chỉ trong 7 năm, thay vì 10 năm như kế hoạch ban đầu.

Trên thế giới, trong lịch sử cũng như trong tình hình hiện nay, những nước ở trường hợp A rất nhiều, những nước ở trường hợp B như Nhật thì ít. Bản đồ phát triển của thế giới phản ảnh điều đó. Không kể những nước quá nhỏ về quy mô dân số, hiện nay trên thế giới có độ 60 nước với dân số tổng cộng độ 1 tỉ người còn nghèo đói, đang lẫn quẩn trong cái bẫy nghèo, và độ năm sáu chục nước đã thoát nghèo nhưng vẫn lẩn quẩn ở mức thu nhập trung bình.

Nếu chỉ kể những nước có quy mô dân số tương đối lớn (trên 20 triệu vào cuối năm 2007) thì hiện nay chỉ có 12 nước (và lãnh thổ) có thu nhập cao (bình quân đầu người 10.000 USD theo giá cố định năm 2000), trong đó tại Á châu chỉ có Nhật, Hàn Quốc và Đài Loan. Tóm lại, muốn dân giàu, nước mạnh thì lãnh đạo và quan chức phải giống trường hợp nước B.

Các nhà kinh tế chưa thống nhất ý kiến về nguyên nhân phát triển hoặc không thể phát triển của một nước. Nhiều người đồng ý là có nhiều nguyên nhân nhưng tìm một nguyên nhân duy nhất thì không dễ.

Theo tôi nhiều nước không phát triển được hoặc chỉ phát triển tới mức trung bình chủ yếu vì rơi vào trường hợp nước A ở trên. Có nước nhờ tài nguyên hoặc vị trí địa lý và hoàn cảnh quốc tế thuận lợi đã phát triển lên mức thu nhập trung bình nhưng vì lãnh đạo và quan chức giống như trường hợp nước A nên đất nước vẫn dẫm chân một chỗ hoặc phát triển với tốc độ rất thấp (gần đây các nhà phân tích kinh tế gọi họ là những nước mắc vào "cái bẫy của nước thu nhập trung bình"). Nước Nhật vào thập niên 1950 nếu không có cơ chế để xuất hiện những "anh hùng" như đã thấy thì có lẽ hiện nay Nhật vẫn chỉ là nước có thu nhập trung bình.

Các anh hùng dân tộc thời nhà Trần đã lập nên những chiến công hiển hách, đuổi được quân Nguyên ra khỏi bờ cõi làm nức lòng người. Hai câu thơ của Trần Nhân Tông đã phản ảnh không khí hồ hỡi kéo dài nhiều năm tháng đó:

Người lính già đầu bạc

Kể mãi chuyện Nguyên phong

Mong rằng hai ba mươi năm nữa, những quan chức, những vị lãnh đạo đầu đã bạc ngồi ở quán cà phê bên Hồ Hoàn Kiếm trò chuyện mãi về những ngày mà thời trung niên của họ đã hết lòng vì nước vì dân nên Việt Nam đã vượt qua cái bẫy của nước thu nhập trung bình, chen chân được vào hàng ngũ những nước giàu mạnh trên thế giới.

Kichbu Copy and Paste

Nguồn: http://www.tuanvietnam.net/2010-02-01-hinh-tuong-anh-hung-trong-thoi-dai-phat-trien

--> Read more..

Thứ Hai, 18 tháng 1, 2010

Những người Châu Âu khốn khổ nhất sống tại Latvia

18.01.2010, 17:48:03

Нищий в Риге. Фото ©AFP

Người ăn xin ở Riga - Нищий в Риге. Фото ©AFP

Những người Châu Âu khốn khổ nhất sống ở Latvia

Самые бедные европейцы живут в Латвии

Kichbu theo : http://lenta.ru/news/2010/01/18/poverty/

Kichbu  

Latvia năm 2008 đứng đầu trong số các nước Liên minh Châu Âu về số dân sống ở mức nghèo đói. Trong báo cáo báo chí chính thức ( Nháy vào đây: пресс-релизе ) của Eurostat nói về điều này. Vị trí thứ hai là Rumynia, còn thứ ba - Bolgaria.

.

Theo số liệu của Eurstat, ở Latvia 26 phần trăm dân số được xem là nghèo đói, ở Rumynia - 23 phần trăm, còn tại Bolgaria - 21 phần trăm. Tại Hy Lạp, Tây Ban Nha và Litva chỉ số này đạt 20 phần trăm. Trung bình theo 27 nước tham gia vào Liên minh Châu Âu, tỷ lệ những người dân nghèo chiếm 17 phần trăm.

.

Để so sánh, những người nghèo ở Czheck hóa ra ít nhất ( 9 phần trăm), và ở Hà Lan và Slovakia ( 11 phần trăm). Ở Danmach, Hungaria, Áo Slovenhia và Thụy Sỹ tỷ lệ dân số nghèo khổ là 12 phần trăm.

.

Theo tiêu chuẩn hiện hành ở Liên minh Châu Âu, những người nghèo là những người có mức thu nhập ít hơn 60 phần trăm so với mức lương thu nhập trung bình trong nước.

.

Nền kinh tế Latvia đang vô cùng khó khăn vì khủng hoảng tài chính thế giới. Để giảm bớt thâm hụt ngân sách theo các yêu cầu của Liên minh Châu Âu, chính phủ của nước này đã buộc phải áp dụng các biện pháp không thông dụng là cắt giảm trợ cấp hưu trí và lương của những người hưởng lương từ ngân sách.

.

Ở Nga theo kết quả của năm 2008, số lượng người dân nghèo khó là 18,5 triệu người, hay là 13,1 phần trăm tống dân số.-Kichbu-

 

---

Самые бедные европейцы живут в Латвии

Латвия в 2008 году лидировала среди стран Евросоюза по количеству населения, живущего на грани бедности. Об этом говорится в официальном пресс-релизе Eurostat. На втором месте оказалась Румыния, а на третьем - Болгария.

По данным Eurostat, в Латвии бедными были признаны 26 процентов населения, в Румынии - 23 процента, а в Болгарии - 21 процент. В Греции, Испании и Литве данный показатель достиг 20 процентов. В среднем по 27 государствам, входящим в ЕС, доля бедных жителей составила 17 процентов.

Для сравнения, меньше всего бедных оказалось в Чехии (9 процентов), а также Нидерландах и Словакии (по 11 процентов). В Дании, Венгрии, Австрии, Словении и Швеции доля неимущего населения составила 12 процентов.

Согласно действующим в ЕС нормам, живущим на грани бедности считается тот, кто получает меньше 60 процентов от средней заработной платы по стране.

Латвийская экономика серьезно пострадала от мирового финансового кризиса. Чтобы снизить дефицит бюджета в соответствии с требованиями ЕС, правительство страны было вынуждено пойти на ряд непопулярных мер, в частности, сокращение пенсий и зарплат бюджетникам.

В России по итогам 2008 года число бедных россиян составило 18,5 миллиона человек, или 13,1 процента общей численности населения.

Ссылки по теме
- Латвия сократит расходы бюджета на 10 процентов – Lenta.ru, 08.06.2009
- Латвийские власти лишат учителей 20 процентов зарплаты – Lenta.ru, 28.05.2009
- Латвийский премьер попросил у европейцев еще полтора миллиарда евро – Lenta.ru, 24.04.2009

Сайты по теме
- Евросоюз


--> Read more..

Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2010

Quốc gia "tự nâng mình" theo chuẩn mực thế giới

Quốc gia "tự nâng mình" theo chuẩn mực thế giới

Thoát Á không phải là quay lưng với những giá trị châu Á mà là học tập có chọn lọc mô thức phát triển tiến bộ có tính phổ quát của nhân loại là xây dựng nhà nước pháp quyền, kinh tế thị trường lành mạnh và xã hội công dân trên cơ sở phát huy các giá trị và năng lực nội tại.

Phương thức châu Á và quyền lực làm chủ

Trong những bài viết sớm nhất của mình  và trong thư từ trao đổi với F. Enghel, K.Marx có nhắc tới " phương thức sản xuất kiểu Châu Á". Đây là một dạng hình thái có nhiều đặc điểm riêng biệt nên đã không được trình bày trong sơ đồ Đại lộ của sự phát triển xã hội loài người (đó là các hình thái : cộng sản nguyên thủy, chiếm hữu nô lệ, phong kiến, CNTB, CNCS với giai đoạn đầu là CNXH) bởi vì nó không có tư hữu, không phân chia giai cấp rõ rệt nên sự đối kháng của các giai cấp và sự bóc lột người với người không được thể hiện rõ nét. Tuy nhiên hình thái này đã từng hiện hữu trên phần lớn lãnh thổ của hành tinh này, nó trải dài từ Mỹ Latinh (Inca, Aztec, Maya), Bắc Phi (Algerie, Ai Cập), Trung cận Đông, Trung Á, Ấn Độ , Trung Hoa và các quốc gia cận kề. (1).

Hình thái này có những đặc điểm sau :

1. Dạng sở hữu đặc biệt: không có tư  hữu mà chỉ có sở hữu công cộng. Sự  thay đổi chính quyền đồng nghĩa với sự thay đổi sở hữu.

2. Phương thức bóc lột đặc biệt: khác với chế độ chiếm hữu nô lệ và chế độ nông nô, đây là chế độ nô lệ toàn dân. Dân chúng bị bắt buộc lao động nặng nhọc để xây dựng những công trình công cộng quy mô lớn ( í dụ như thủy lợi, khai khẩn, xây dựng Vạn lý trường thành v.v...) Một hệ thống tự quản được thiết lập chặt chẽ, đó là chế độ bạo hành của chính quyền được củng cố bởi quân đội, mật vụ và bộ máy hành chính cồng kềnh.

3. Vai trò đặc biệt của nhà nước: khai thác sức lao động của dân chúng.

K.Marx phát hiện ra nguyên nhân xuất hiện phương thức sản xuất kiểu châu Á nằm trong sự bảo toàn sở hữu kiểu công xã hay tập thể , dạng này luôn tìm thấy ở nước Nga và nhiều nước châu Á v.v... trước đây. Sở hữu này không trở thành tư hữu, mà cuối cùng chuyển biến sang sở hữu nhà nước với đại diện là bạo chúa điều hành bằng bộ máy quyền lực. Dân chúng hoàn toàn lệ thuộc vào nhà nước với tư cách là chủ sở hữu tối cao về đất đai và đồng thời cũng là thể chế có chủ quyền (1).

Vì lẽ đó phương thức sản xuất kiểu châu Á còn có tên gọi  là "phương thức sản xuất nhà nước" với đặc trưng của nó là: quyền lực chi phối xã hội chứ không phải là tư liệu sản xuất như trong xã hội phương Tây.

Trong phương thức sản xuất này quyền lực đã biến những ai gắn liền với nó, từ cấp thấp cho đến cấp cao thành những chủ nhân ông đích thực đối với toàn bộ khối của cải xã hội. (2)

Có lẽ đó cũng là lý do tại sao trong các xã hội chịu ảnh hưởng Nho giáo, trong đó có Việt Nam tư tưởng "học để làm quan" lại phổ biến đến như vậy.

Tập đoàn lợi ích bắt chính sách quốc gia làm con tin

Lịch sử xã hội loài người có xu hướng đi theo quỹ đạo dạng vòng xoáy trôn ốc khởi đầu từ thấp rồi dần dần lên cao (chứ hiếm khi đi theo đường thẳng). Đó là một thực tế đã được kiểm chứng. "Phương thức sản xuất nhà nước" cũng nằm trong xu thế vận động chung này khi nó đã thích ứng, tự điều chỉnh và sản sinh ra những "biến thể khôn ngoan" để tiếp tục tồn tại, phát triển. Mặc dù về bản chất phương thức này không còn mấy hấp dẫn đối với nhân loại tiến bộ, văn minh vì nó liên hệ máu thịt với những chế độ toàn trị, chuyên chế, phi dân chủ.

Ngay tại Trung Quốc, một đất nước thành công trong công cuộc mở cửa, hiện đại hóa và vận hành nền kinh tế thị trường, nạn tham nhũng dựa vào quyền lực chính trị của các vị quan tham ở địa phương đã trở thành một căn bệnh trầm kha  tầm cỡ quốc gia.

Theo tờ Global Times của nhà nước Trung Quốc cho hay trong thời gian 30 năm tiến hành cải cách kinh tế, đã phát hiện khoảng 4000 quan chức Trung Quốc tẩu tán tới 50 tỷ đôla Mỹ ra nước ngoài.

Một ví dụ khác là xu hướng hình thành các tập đoàn lợi ích (chẳng hạn như thủy điện, bất động sản, sinh đẻ có kế hoạch,v.v...). Các tập đoàn này không cần vận tác trên tài nguyên kinh tế mà quan trọng hơn là dựa vào sự bảo hộ về chính trị.

Các tập đoàn lợi ích này đã và đang bắt chính sách quốc gia làm con tin, và sau khi đã bắt cóc chính sách công, đầu lớn của lợi ích bọn họ ôm lấy còn đầu lớn của cái giá phải trả thì chủ yếu do những người dân bình thường gánh chịu.

Ở Liên Xô trước đây việc các tập đoàn đặc biệt sản xuất vũ khí là một trong những nguyên nhân cơ bản khiến Liên Xô sụp đổ (3).

Với những dẫn chứng lịch sử như vậy chủ trương "thoát Á" hay thoát ra khỏi phương thức sản xuất dựa trên quyền lực làm cho thị trường bị méo mó dù bất kỳ ở dạng thô sơ hay hiện đại, tinh vi đến đâu, ngày nay vẫn mang ý nghĩa thời sự. Các nước đi sau trên con đường công nghiệp hóa, hiện đại hóa có "thoát Á" thì thể chế thị trường tự do, quyền công dân mới có cơ sở vững chắc để phát triển thực sự (chứ không phải trên các văn bản pháp qui hay những lời tuyên ngôn to tát!).

Thoát Á không phải là quay lưng với châu Á

Ngày nay "thoát Á" đã mang một ý nghĩa nội hàm rộng hơn nhiều so với cái thời mà nhà cải cách Fukuzawa Yukichi viết lên những lời tuyên ngôn đầy lòng yêu nước 125 năm trước thể hiện ý chí vươn lên mãnh liệt của dân tộc Nhật và một tinh thần như Tôn Tử đã dạy là phải" biết người, biết ta thì trăm trận trăm thắng".

Mặc nhiên, đó không phải là quay lưng với những giá trị châu Á mà là học tập có chọn lọc mô thức phát triển tiến bộ có tính phổ quát của nhân loại là xây dựng nhà nước pháp quyền, kinh tế thị trường lành mạnh và xã hội công dân trên cơ sở phát huy các giá trị và năng lực nội tại.

Nhật bản đã "thoát Á" thành công khi biết phát huy tinh thần quả cảm dám xả thân của các Võ sĩ đạo, biết giữ lấy những giá  trị đạo đức thuần túy "Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín" của Khổng giáo trong khi loại bỏ đi phần chính trị và các thiết chế bắt nguồn từ đó, đặc biệt là hệ thống thi cử từ chương đã đè nặng lên Trung Quốc, CHDCND Triều Triên hay Việt Nam (4)

Rõ ràng để "thoát Á" thành công mỗi dân tộc rất cần dựa vào những đặc điểm tích cực trong nền văn hóa của mình và phải đạt được sự đoàn kết, quyết tâm tới mức "máu lửa" để thành công.

"Thoát Á" cũng chính là thoát khỏi căn bệnh phát triển dựa trên sự đàn áp, bất công và giã từ với một mô thức phát triển đã lỗi thời mặc dù ngày nay ở đâu đó,  đôi khi sự thịnh vượng vẫn có thể xuất hiện một thời gian dài trong các xã hội toàn trị, chuyên quyền, tuy rằng nó sẽ không thể kéo dài lâu. (5)

Các nền kinh tế đi sau có xuất phát điểm thấp về năng suất lao động và trình độ dân chủ, thiết nghĩ nên tiêm vắc xin phòng ngừa tác hại của căn bệnh này. Việc làm đó không bao giờ muộn vì ở những giai đoạn sau, nền kinh tế có thể tiến nhanh và bền vững hơn trên con đường công nghiệp hóa, hiện đại hóa.

Lấy ví dụ, Nhật đã "thoát Á" sớm vào nửa sau thế kỷ XIX để bắt tay vào cuộc cách mạng công nghiệp thế hệ 2 là chế tạo xe lửa, động cơ hơi nước, công cụ máy và đường thủy.

Hàn Quốc đã "thoát Á" một thế kỷ sau và đã tham gia thành công vào làn sóng công nghiệp hóa thế hệ 3 và 4 là sản xuất điện, thép, thiết bị điện và công nghiệp nặng, ôtô, hóa dầu, tự động hóa, điện tử.

Những quốc gia đi sau để không bị lạc hậu, rơi vào cảnh "trâu chậm uống nước đục" chắc chắn phải chuẩn bị tiềm lực và có định hướng cũng như quyết tâm cao đi vào những lĩnh vực mang hàm lượng chất xám cao và sử dụng năng lượng sạch v.v...

Với những nội hàm như vậy, ngày nay "thoát Á" chính là con đường giúp các quốc gia đang phát triển tự nâng mình lên một tầm cao mới để ra nhập xa lộ phát triển văn minh chung của nhân loại mang đặc điểm đa sắc tộc và có tính nhân văn cao. Chỉ có điều xã hội là một hệ thống đa phần tử, đa mục tiêu với những mối tương tác vô cùng đa dạng và phức tạp chủ yếu mang tính phi tuyến (non-linear), đa vòng (các yếu tố nhân- quả thường xuyên đổi chỗ cho nhau) và bất định (6).

Mong ước tạo sự thay đổi về chất theo lối "thoát thân theo chiều thẳng đứng" là có thể hiệu được, nhưng làm như thế đồng nghĩa với một sự phát triển kiểu tuyến tính, rất dễ dẫn đến những quyết định duy ý chí, nôn nóng, phiến diện, có thể kéo theo nhiều hậu quả xã hội nghiêm trọng và lâu dài. Tuy nhiên điều đó không có nghĩa chúng ta được quyền chậm trễ và bắt toàn xã hội phải chờ đợi và sống chung quá lâu với phương thức cũ đã lỗi thời.

---

(1). Kovaliev. I.N Lịch sử kinh tế và các học thuyết kinh tế. NXB Fenix Rostov on Don. Russia .2008

(2).Vasiliev L.C. Cuộc cách mạng thứ 2. Tạp chí "Thời mới". Moscow 1990

(3).Đinh Học Lương. Tạp chí Quan sát . Hồng Kông. Trung Quốc 10/2008 . Dương Danh Dy lược dịch.

(4). Phạm Quỳnh. Tiểu luận Essais 1922-1932.NXB Tri Thức 2007.

(5). Fukuyama. "Chống chủ nghĩa bi quan về văn minh".Tạp chí Die Welt, 2.11.2009

(6). Tư duy hệ thống. NXB Tri thức 2006.

----------

Nguồn:http://tuanvietnam.net/2010-01-15-quoc-gia-tu-nang-minh-theo-chuan-muc-the-gioi

--> Read more..

Steps


Flag Counter