Hiển thị các bài đăng có nhãn ngongu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ngongu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2016

Lời nói của cổ nhân đã xuất hiện như thế nào

1354295174_sedobnye-veschi-19

Как у древних людей появилась речь
Kichbu theo vsluh.net

Sự xuất hiện của bộ đồ ăn thô sơ đã giảm thời gian mà người cổ xưa chi cho ăn uống, và ở họ đã xuất hiện cơ hội để trò chuyện.

Các nhà khoa học t Đại học Harvard đã đưa ra một giả thuyết mới về những nguyên nhân xuất hiện tiếng nói ở tổ tiên của chúng ta. Theo quan điểm của các nhà nghiên cứu, sự tiến hóa trong văn hóa ẩm thực đã dẫn đến sự phát triển của lời nói tư duy.

Những người cổ đại đã chế tạo những con dao đá đầu tiên khoảng 2-3 triệu năm trước. Điều này cho phép họ cắt nhỏ thức ăn, và cuối cùng, dẫn đến một bước đột phá lịch sử thực sự trong sự phát triển của trí tuệ.

Người ta cho rằng tổ tiên loài người đã phải bỏ ra hàng giờ để nhai thịt sống và hoa quả. Họ đã làm điều này nhờ  bộ máy xương hàm to khỏe và những chiếc răng lớn. Tuy nhiên, với sự ra đời của bộ đồ ăn đầu tiên, thời gian dành cho bữa sáng, bữa trưa và bữa ăn tối được giảm đáng kể. Bởi vậy bấy giờ các mảnh lớn có thể được cắt nhỏ và ăn nhanh hơn. Ngoài ra, thức ăn được thái nhỏ không đòi hỏi xương hàm khỏe, và kích thước của chúng đã giảm qua suốt hàng nghìn năm. Song song với điều này phần trên của hộp sọ và khối lượng của não đã tăng lên. Cấu trúc phần dưới của khuôn mặt trở nên nhỏ gọn hơn, và các cơ bắp - mềm mại hơn. Như vậy, những điều kiện để hình thành bộ máy phát âm được hình thành, và cổ nhân đã có thể dành thời thời gian  cho thực hành tiếng.

Những thay đổi trong văn hóa tiêu thụ thức ăn cũng dẫn đến một sự thay đổi trong tổ chức của xã hội. Sự phân công lao động đã diễn ra dần dần: một số thành viên của bộ lạc đã trở thành thợ săn, những người khác làm công việc hái lượm.

------
--> Read more..

Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2015

Ai đã khám phá ra châu Mỹ trên thực tế


Кто на самом деле открыл Америку


Kichbu theo tvzvezda.ru

Tại Hoa Kỳ, các nhà khoa học đã tìm thấy các chữ khắc bằng tiếng Trung Quốc cổ đại. Chúng được ghi vào năm 1300 trước Công nguyên. Như vậy, người Trung Quốc đã có thể khám phá châu Mỹ khoảng 2.800 năm trước khi Columbus đã thực hiện điều này, Daily Mail viết.

Các chữ khắc bằng ngôn ngữ Trung Quốc cổ được tìm thấy trên lãnh thổ của khu tưởng niệm quốc gia Petroglyph. Nó nằm ở phía tây của thành phố Albuquerque, tiểu bang New Mexico. Diện tích của khu tưởng niệm khoảng 30 km2, và  trên lãnh thổ của   - hàng trăm di tích khảo cổ và khoảng 25.000 hình ảnh trên các phiến đá. Ở đó cũng nhận thấy cả những chữ khắc mà các nhà nghiên cứu xếp vào thời kỳ của triều đại nhà Thương, cai trị Trung Quốc trong những thế kỷ XVII-XI  trước Công nguyên.

Các chuyên gia do John Raskampom đứng đầu đã có thể giải mã một số thông điệp. Về  hình dạng của các chữ tượng hình, cũng như về nội dung của các chữ khắc, các chuyên gia khắc cho rằng các hình ảnh là chân thực.
Photo: John A. Ruskamp
-----
--> Read more..

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

Ngôn ngữ thứ hai trên thế giới cần học là gì?


Испанский словарь

Какой второй по нужности язык в мире?


Michael Skapinker

Nguồninosmi.ru

Kichbu posted on 02.06.2013


 
Câu trả lời rõ ràng nhất - Trung Quốc, nhưng có những lập luận mạnh mẽ ủng hộ việc học bất kỳ ngôn ngữ nào.

Vài năm trước, tôi phải phỏng vấn một nhà công nghiệp hàng đầu của Pháp. Một ngày trước thư ký báo chí của ông đã gọi điện thoại cho tôi để thảo luận về các chi tiết. Cuối cuộc trò chuyện của chúng tôi, cô nói: "Tiện thể nói thêm, cuộc phỏng vấn sẽ thực hiện bằng tiếng Pháp".

Phần thời gian còn lại trong ngày,  ngồi tại ngôi nhà của mình ở London, tôi với sự lo lắng chuẩn bị và duyệt tập các câu hỏi. Ngày hôm sau, khi tôi nối kết  máy ghi âm trong văn phòng của con người quan trọng này tại Paris và hỏi ông muốn trao đổi bằng ngôn ngữ nào, doanh nhân đáp: "Tiếng Anh".

Tôi đã học được được cách không thể hiện thái độ quá thái đối với những cuộc tranh luận náo nhiệt ở Pháp về sự xâm lược của tiếng Anh, bao gồm cả sự ồn ào nhân đạo luật mới cho phép giảng dạy nhiều hơn bằng ngôn ngữ này trong các trường đại học ở Pháp.

Trong một bài viết sắc bén của mình Viện nghiên cứu nhân khẩu học Paris cho rằng thế hệ trẻ các nhà nghiên cứu và các nhà khoa học Pháp đã quyết định vấn đề ngôn ngữ cho chính mình: đối với họ ngôn ngữ làm việc là tiếng Anh. 70% những người được sinh ra trong 1945-1949, đồng ý rằng không còn nghi ngờ gì nữa tiếng Anh là ngôn ngữ quốc tế của các công trình nghiên cứu khoa học. Và trong số những người được sinh ra từ năm 1985 đến năm 1989, có đến 90% ủng hộ quan điểm này.

Tôi nhớ những thời gian khi ở các quốc gia như Hy Lạp và Thổ Nhĩ Kỳ có thể bắt gặp những người có học lớn tuổi mà đối với họ ngôn ngữ thứ hai là tiếng Pháp. Bây giờ những người này liệu chăng có còn tìm thấy. Tất cả những người muốn tiến thân, đều học tiếng Anh.

Điều này tạo ra một tình thế khó xử cho người nói tiếng Anh bản xứ xem nó là tiếng mẹ đẻ: họ cần phải học ngoại ngữ nào?

Nhiều người sẽ nói: "Chẵng ngôn ngữ nào cả". Tại sao phải bận tâm? Tất cả mọi người đều nói tiếng Anh cả thôi.

Có một lựa chọn hợp lý. Thay vì nghiên cứu ngôn ngữ, có thể học cách che giấu lợi nhuận hoặc gửi nó đến  cơ quan tài phán với mức thuế thấp. Nhưng có cái gì đó đáng xấu hổ và quê mùa trong những người chỉ nói bằng một ngôn ngữ khi những đồng nghiệp xung quanh họ nắm vững ít nhất hai thứ tiếng.

Vì vậy, một người nói tiếng Anh cần phải học ngoại ngữ nào? Nếu bạn sống hoặc làm việc ở nước ngoài, bạn cần học ngôn ngữ của nước đó. Đây là phép lịch sự, văn hóa, và bạn có thể có được nhiều ấn tượng hơn nữa. Bắt đầu hiểu được các đồng nghiệp mới của mình, những người nói tiếng mẹ đẻ, bạn nhận ra rằng bạn không biết bất cứ điều gì về họ, khi họ nói bằng tiếng Anh. Họ lập tức nom tự tin hơn người, sâu sắc hơn và hiểu biết hơn.

 Испанский словарь

Và nếu bạn sống ở một nước nói tiếng Anh? Trong trường hợp này cần phải nghiên cứu ngôn ngữ nào?

Tôi không hối tiếc những năm tháng khi học tiếng Pháp. Tôi cho rằng đất nước này và con người của nó thật quyến rũ. Nhưng nếu tôi phải bắt đầu tất cả từ đầu, tôi sẽ chọn tiếng Tây Ban Nha. Nó trong chứng mực lớn sẽ là một ngôn ngữ quốc tế, nếu không tính rằng ở một nước Mỹ Latin phát triển nhanh nhất về bình diện kinh tế không nói bằng ngôn ngữ này. Tiếng Bồ Đào Nha Brazil cũng là một lựa chọn tốt, nhưng ở các nước khác lợi ích từ nó không nhiều. Và làm gì nếu phép lạ Brazil không đáp ứng được các mong đợi?

Có vẻ như câu trả lời đã rõ ràng. Những người nói tiếng Anh cần học tiếng Trung Quốc- ngôn ngữ của đất nước mà nó sắp  trở thành nền kinh tế hàng đầu trên thế giới. Tôi có những đồng nghiệp rất giỏi tiếng Trung Quốc. Điều này rất ấn tượng, nhưng những người như vậy không nhiều.

Trong tác phẩm của mình «Why Chinese Is So Damn Hard», một chuyên gia Mỹ về Trung Quốc, David Moser viết: "Mỗi người khi chọn học tiếng Trung Quốc, sớm hay muộn cũng đặt cho mình câu hỏi: " Tôi đang học cái quỷ quái gì thế này? "

Theo lời Moser, thì, một ngôn ngữ này hoặc kia phức tạp đến mức nào, phụ thuộc vào chỗ bạn sử dụng ngôn ngữ ngào đầu tiên. Người nói tiếng Anh sẽ dễ dàng học tiếng Pháp hoặc tiếng Tây Ban Nha hơn nhiều, bởi vì giữa ba ngôn ngữ có rất nhiều điểm chung. Còn tiếng Trung Quốc hoàn toàn khác.

Đồng thời, ông nói rằng Trung Quốc tự nó đã khó học. Ký tự trong tiếng Trung Quốc phức tạp. Trẻ em Trung Quốc học chữ viết mất gấp đôi thời gian so với trẻ em Châu Âu cùng tuổi.

Người nước ngoài phải đánh vật với các thanh của tiếng Trung Quốc mà chúng hoàn toàn có thể thay đổi ý nghĩa của các từ. Moser nói rằng, nhiều người bắt đầu học Trung Quốc, nhanh chóng bỏ cuộc. "Đối với những người thường nói: "Tôi đã học không ít, và bây giờ tôi không thể dừng lại", có cơ hội thành công bởi vì họ có sự nhẫn nại kỳ lạ và không có khả năng để đánh giá viễn cảnh chung, mà chúng không cho phép họ nhìn thấy điều gì đang đợi ở phía trước"".

Vì vậy, những người Anh cần phải học ngiôn ngữ gì? Bất kỳ ngôn ngữ nào. Không ai trong số họ lại không nắm được giá trị quốc tế, như tiếng Anh, nhưng trong thời đại này của chúng ta, khi rất nhiều người tại nơi làm việc và trong cuộc sống sử dụng tiếng Anh như ngôn ngữ thứ hai, biết một ngôn ngữ khác là rất hữu ích. Tại sao? Vâng nếu chỉ bởi vì bạn sẽ hiểu được các đồng nghiệp của bạn, tham gia các hội nghị, các cuộc đàm phán, đang trãi qua điều gì, những ngày làm việc mệt mỏi đến nhường nào, và những thành tích ngôn ngữ của họ ấn tượng mới làm sao.


-----
--> Read more..

Thứ Năm, 1 tháng 9, 2011

Tiếng Anh được xem là ngôn ngữ của những người lạc quan

31.08.2011, 12:04:04

Сравнение частоты употребления различных слов в газете The New York Times и популярных песнях. Изображение авторов исследования

So sánh tần số các từ thường được sử dụng trên báo Mỹ The New York Times và những bài hát nổi tiếng. Hìn của các tác giả nghiên cứu.

Tiếng Anh được xem là ngôn ngữ của những người lạc quan

Nguồn: Lenta.ru

Kichbu post on thứ năm, 01.09.2011

.

 

Các nhà khoa học phát hiện ra rằng những người nói tiếng Anh trong hoạt động giao tiếp của mình đã sử dụng nhiều từ mang tâm trạng tích cực hơn những từ có sắc thái tiêu cực. Bài báo của các nhà nghiên cứu hiện chưa được công bố trên tạp chí khoa học được phê duyệt, nhưng preprint của nó đã được đưa lên site arXiv.org. Wired viết tóm tắt về công trình như sau.

.

Các chuyên gia đã phân tích tần số của các từ khác nhau sử dụng trong các cuốn sách, các mạng xã hội và báo chí. Các nhà khoa học đã “đào xới” 361 tỷ từ trong 3,29 triệu cuốn sách từ cơ sở dữ liệu của Google Books, 9 tỷ từ từ 821 triệu thông báo trên microblog Twitter được viết trong giai đoạn từ năm 2008 đến 2010, 1 tỷ từ từ các bài báo đăng trên báo của Mỹ The New York Times 1987-2007s và 58,6 triệu từ thường gặp trong 295 nghìn bài hát nổi tiếng.

.

Theo kết quả của công trình này, các tác giả tách từ mỗi nguồn 5 nghìn từ thông dụng nhất, từ trong những số từ đó, tiếp tục, đưa ra bảng kết quả bao gồm 10122 từ. Mỗi từ trong số đó các nhà khoa học phân bố trên bảng “tích cực-tiêu cực” và gắn bảng điểm xác định từ 1 đến 9. Các ranh giới của khoảng cách này được xác định theo các từ với những sắc thái biểu cảm nhất. Chẳng hạn, từ “kẻ khủng bố” được gán cho 1,3 điểm, còn từ “tiếng cười” – 8,5 điểm.

.

Kết quả, trong bình số lượng những từ thường được sử dụng với trạng thái tích cực vượt trội số lượng từ tiêu cực. Khi so sánh các nguồn khác nhau giữa chúng, phát hiện được rằng các bài ca nổi tiếng là những từ “buồn thảm” nhất về bình diện số từ được sử dụng.

.

Cách đây không lâu một tập thể các nhà khoa học khác đã nghiên cứu tiến hóa ngôn ngữ trong 200 năm gần đây, và sử dụng trang tìm kiếm Google để thực hiện điều này. Trong số những điều khác, các chuyên gia đã xác định được rằng trong suốt thời gian đó số từ được thường xuyên sử dụng tăng  gấp hai lần.-Kichbu-

.

Сác đường dẫn theo đề tài
- Happy Words Trump Negativity in the English Language - Wired, 30.08.2011
- Ученые выяснили степень беспорядка различных языков – Lenta.ru, 18.05.2011
- Ученые нашли "колыбель" всех языков – Lenta.ru, 15.04.2011
- Компьютер расшифровал мертвый язык за два часа – Lenta.ru, 30.06.2010
- Квантовая математика поможет в поиске ключевых слов – Lenta.ru, 06.04.2009
- Британские ученые нашли самые древние слова – Lenta.ru, 26.02.2009

 

--> Read more..

Thứ Năm, 20 tháng 1, 2011

Tiếng Việt và Tiếng Mỹ

Tiếng Việt và Tiếng Mỹ
Nguồn: quechoa.info
Kichbu post on thứ năm, 20.01.2011
Bài liên quan:

> Đông  - Tây và khác biệt văn hóa
Tiếng Mỹ và tiếng Việt
Sưu tầm trên internet gửi tặng các bạn đọc Quechoa. Cheers.
Hiệu Minh
Tôi tình cờ quen một anh bạn Mỹ, người Mỹ chính cống, mắt xanh mũi lõ, tên Johnson William, quê ở bang Ohio của xứ Cờ Hoa nhưng Johnson đã hơn 16 năm sinh sống ở Việt Nam, nghiên cứu về dân tộc học Ðông Nam Á, nói tiếng Việt thông thạo, phát âm theo giọng Hà Nội khá rõ, hắn học tiếng ở Ðại học Ngoại ngữ Hà Nội rồi làm Master of Art về văn hóa xã hội Việt Nam ở học Khoa học Tự nhiên Sài gòn, rành lịch sử Việt Nam, thuộc nhiều câu thơ lục bát trong truyện Kiều của thi hào Nguyễn Du, Lục Vân Tiên của cụ Ðồ Chiểu. Johnson ăn mặc xuyền xoàng, cái đầu rối bù, chân mang một đôi giày bata cũ mèm, lưng quảy một ba lô lếch thếch, sẵn sàng ăn uống nhồm nhoàng ngoài vỉa hè. Johnson có thể quanh năm suốt tháng ăn cơm với chuối thay cho bánh mì và phomát, xịt nước tương vào chén rồi cứ thế mà khua đũa lùa cơm vào miệng. Ðối với Johnson, thịt rùa, rắn, ếch, nhái, chuột đồng, … hắn xơi ngon lành. Bún riêu là món khoái khẩu của Johnson, hắn còn biết thèm hột vịt lộn ăn với rau răm chấm muối tiêu chanh. Ai có mời đi chén thịt cầy với mắm tôm, Johnson chẳng ngần ngại mà còn biết vỗ đùi đánh cái phét khen rượu đế mà nhắm với thịt chó ngon “thần sầu quỉ khốc” !!! Chẳng biết Johnson khéo tán tỉnh thế nào (hoặc bị tán) mà vớ được một cô bé Hà thành tóc “đờ-mi gác-xông”, sinh viên ngành văn chương hẳn hoi. Ngày cưới, Johnson vận áo dài khăn đóng, dâng trầu cau và quì lạy bàn thờ tổ tiên nhà gái thành thạo làm đám thanh niên, thiếu nữ, cả lũ con nít và mấy ông cụ ông, cụ bà trong làng suýt xoa, kinh ngạc, xúm đen xúm đỏ coi muốn sập nhà.
Chúng tôi gặp nhau trên chuyến xe lửa từ Nha Trang ra Huế. Tôi về thăm quê, còn Johnson thì sau mấy tháng nghiên cứu phong tục Tây nguyên xuống Nha Trang rồi tiếp đi dự Festival Huế. Ðường dài, tàu chạy dằn xóc, chung quanh ồn ào, lao nhao chẳng ai ngủ được. Johnson rủ tôi xuống toa ăn uống, kêu mỗi người một ly cà phê đen, một bình trà nóng rồi trao đổi đủ thứ chuyện trên đời. Tôi cũng khá thán phục sự hiểu biết và thành thạo văn hóa Việt Nam của Johnson khi nghe hắn thỉnh thoảng chêm vô câu chuyện mấy câu ca dao, thành ngữ tiếng Việt. Thật thú vị khi nói chuyện với một người Mỹ bằng tiếng Việt về đề tài ngôn ngữ Việt Nam (dễ chịu hơn nhiều khi khi nó chuyện với một người Mỹ bằng… tiếng Anh). Vậy mà Johnson vẫn lắc đầu than:
- Tiếng Việt của mấy ông rắc rối quá! Tôi học đã lâu mà vẫn còn lúng túng, nhiều lúc viết sai, nói sai lung tung cả lên. Này nhé, từ xưng hô, ăn uống, giao tiếp… thật lắm từ khác nhau chẳng đơn giản như tiếng Mỹ của tớ, chỉ một từ you là để nói với tất cả người đối thoại, tiếng Việt thì phân biệt ông, bà, anh, chị, em, con, cháu, ngài, mày, thầy, thằng, … rành mạch. Tiếng Mỹ thì dùng một chữ black để chỉ tất cả những vật gì, con gì có màu đen trong khi đó tiếng Việt thì khác, ngựa đen thì gọi là ngựa ô, chó đen thì kêu là chó mực, mèo đen thì gọi là mèo mun, gà đen thì là gà quạ, bò đen là bò hóng, mực đen là mực tàu, tóc đen thì hóa thành tóc nhung hoặc tóc huyền. Ðã là màu đen rồi mà người Việt còn nhấn mạnh thêm mức độ đen như đen thủi, đen thui, rồi đen tuyền, đen thắm, tím đen, đen ngắt, đen bóng, đen sì, đen đủi, đen thẳm, đen óng, đen thùi lùi, đen kịt, đen dòn… Còn để chỉ màu ít đen hơn thì người Việt dung chữ đen hai lần: đen đen.
Tôi cười cười:
- Thì tiếng Mỹ của ông nhiều lúc cũng rắc rối kia mà. Này nhé, người Việt nói: “Hôm qua, tôi đi tiệm” thì người Mỹ lại nói “Yesterday, I went to the shop”. Tiếng Anh, đi là go, nhưng đã đi (quá khứ) thì phải viết là went. Bản thân chữ hôm qua (yesterday) đã là quá khứ rồi thì ai cũng biết mà gì cần phải đổi go thành went chi cho rối mấy người học Anh văn? Nội chuyện học thuộc lòng 154 động từ bất qui tắt của mấy ông cũng đủ làm nhiều người trên thế giới phải thi rớt lên rớt xuống. Người Việt nói hai con chó mà chẳng cần thêm s hoặc es thành hai con chó “sờ” (two dogs) như tiếng Mỹ. Một đứa con nít thì nói là one child là được rồi, vậy mà thêm một đứa nữa thì bắt đầu rối, chẳng phải là two childs mà thành two children. Một con ngỗng là one goose, hai con ngỗng thì thành two geese. Vậy mà viết một con cừu là one sheep nhưng hai con cừu thì cũng là two sheep, chẳng chịu đổi gì cả ?!.
Johnson vẫn không chịu thua:
- Văn phạm của xứ ông cũng rắc rối bỏ xừ! Xem nè, thắng và thua là hai chữ phản nghĩa chứ gì? Thua và bại là hai chữ đồng nghĩa, đúng hông? Vậy mà, hai câu nói: “Ngô Quyền đánh thắng quân Nam Hán” đồng nghĩa với câu “Ngô Quyền đánh bại quân Nam Hán”? Không thể viết là “Ngô Quyền đánh thua quân Nam Hán”!!! Phải không nào? Rồi còn, “áo ấm” tương đương với “áo lạnh”, “nín thinh” giống như “làm thinh” trong khi ấm và lạnh phản nghĩa nhau, nín và làm cũng là những động từ đối nhau. Rồi ba hồi mấy ông dùng tiếng Hán như Quốc gia rồi đổi thành tiếng Nôm ra Nhà nước, Trực thăng (có thể không cần chữ máy bay phía trước) thành Máy bay Lên thẳng (phải có chữ máy bay phía trước), Thủy quân lục chiến thì đổi là Lính thủy đánh bộ, sao không gọi luôn là lính nước đánh đất??? Lễ động thổ thì không thể sửa lại là Lễ động đất mặc dầu là thổ là đất?
Tôi tiếp tục “ăn miếng trả miếng”:
- Tiếng Mỹ cũng đâu có tránh khỏi. See và look cũng đều là động từ để cùng chỉ hành động xem, nhìn, ngắm, dòm nhưng oversee (quan sát, trông nom) lại ngược nghĩa overlook (bỏ sót, không nhìn thấy). Wise man là người thông thái, uyên bác, vậy mà thay chữ man (đàn ông) thành woman (đàn bà) thì chữ wise woman thành bà phù thủy, bà đỡ bà lang, bà thầy bói, bà đồng bóng!!! Rồi chữ man và guy (anh chàng, gã) gần gần như nhau thì chữ wise guy thành một kẻ hợm hĩnh, khoác lác. Sao lại “park on driveways” (đậu xe trên đường nội bộ) nhưng “drive on parkways” (lái xe trên xa lộ)?
Johnson ôm bụng cười:
- Tên món ăn Việt Nam cũng lạ, miền Nam có bánh da lợn, tưởng làm bằng thịt lợn nhưng thực chất là bằng bột, có lẽ giống như các lớp da lợn, nhưng sao không gọi là bánh da heo theo từ miền Nam mà gọi theo chữ lợn miền Bắc? Bánh bò cũng chắng có miếng thịt bò nào. Bánh tiêu thì không rắc tiêu mà lại rắc mè. Gọi rau má mà chẳng liên quan đến má hay mẹ gì cả. Bánh tét mà gói thật chặt, chẳng thể nào tét được. Bánh dày thì lại mỏng hơn bánh chưng. Bánh chưng thì phải nấu thật lâu mới chín chứ không phải dùng cách chưng hơi hay chưng hấp. Nước lèo trong nồi hủ tiếu thì chẳng phải theo kiểu nước Lào (hay Lèo). Trái sầu riêng thì ăn vô chẳng thấy sầu riêng hay sầu chung chi cả. Bưởi Năm roi rất tuyệt nhưng sao đúng là năm roi? Trái vú sữa, Cây dái ngựa thì thật là tượng hình. Hi hi… Ngôn từ bây giờ cũng thế, cò đất, cò nhà… thì chẳng dính dáng gì đến “con cò, cò bay lả, lả bay la…” cả.
Tôi cũng chẳng vừa:
- Thế cái món hot dog của mấy ông có liên quan gì đến con chó không? Món bánh mì kẹp thịt bò băm Hamburger của Mc Donald thì đâu có thịt heo (ham). Trái thơm, trái khóm “pineapple” thì chẳng có gì liên quan đến pine (cây thông) và apple (trái táo) cả? Vào phòng thí nghiệm sinh học, ông Giáo sư bảo bắt một con “Guinea pig”, nghe qua tưởng đâu là con heo xứ Guinea (ở Tây Phi Châu, giáp với Senegal, Mali, Liberia, Sierra Leone và biển Bắc Ðại Tây dương) nhưng ngờ đâu là một giống chuột tên là Guinea (ở Guinea không có giống chuột này!). Ðáng lý chữ football (bóng đá) thì phải viết là legball chứ, bởi vì người ta đá banh bằng cả cái chân (leg) chứ đâu chỉ cái ống chân foot từ dưới đầu gối đến trên bàn chân? Mới đây, khi dân Pháp không chịu ủng hộ Mỹ trong vụ chiến tranh Iraq thế là mấy dân biểu Mỹ giận đòi đổi tên món khoai tây chiên French fries bằng chữ American fries thì mấy ông Tây lại ôm bụng cười chế riễu rằng món French fries không phải xuất xứ từ Pháp mà từ … Mỹ và là món ăn của dân Mỹ. Có lẽ mấy ông Mỹ tiền bối xưa, khi làm món này đặt tên là khoai tây Pháp cho nó có vẻ … ngoại cho sang, giống như bây giờ một số quán ăn Việt Nam có thực đơn Lẫu Thái, Bún Singapore, Bánh bao Mã lai, Cá chiên viên Singapore, Hủ tiếu Nam Vang, … mặc dầu nguyên liệu và cách nấu gần như 100% của Việt Nam???
Johnson gật gù:
- Ừ, cũng đúng. Nhưng lúc đầu học tiếng Việt, tôi thấy khó quá, đã lấy 24 chữ cái A, B, C của vần La tinh rồi mà bày ra thêm a, â, ă, u, ư, ơ, d, đ, … nữa. Lại thêm kèm 5 dấu sắc (‘), huyền (`), hỏi (?), ngã (~), nặng (.) và không dấu ( ) nữa. Như le, lé, lè, lẹ, lẻ, lẽ, mỗi chữ mang một nghĩa khác nhau. Rồi phải học cách bỏ dấu ở đâu trong từ cho chính xác nữa chứ. Hòa hay là hoà. Li hay là ly? Có câu thơ về dấu này cũng hay:
Chị Huyền mang nặng ngã đau,
Sao không sắc thuốc, hỏi sao cho lành ?!
Trong ngôn ngữ Việt Nam, tôi thấy nhiều chữ ghép với chữ ăn mặc dầu nó chẳng ăn nhập đến chuyện bỏ thực phẩm vào miệng, nhai và nuốt xuống gì cả. Nói ăn nhậu, ăn tiệc, ăn mùng, ăn cưới, ăn giỗ, … thì có lý nhưng sao lại ăn nằm, ăn hút, ăn tiền, ăn lương, ăn cắp, ăn mày, ăn chặn, ăn quỵt, ăn diện, ăn đòn, ăn công, ăn năn, ăn hiếp, ăn khách, ăn ảnh, …
Tôi bật cười chận ngang khi Johnson tiếp tục ghép chữ với từ ăn:
- Thì như tiếng Mỹ của ông vậy thôi. Chữ to get khó dịch gì ra hồn cả. Tôi cũng có nghĩ là khi mình chưa tìm ra động từ nào thích hợp thì dùng tạm luôn chữ to get! Khi quân đội Mỹ bắt sống được Saddam Hussen ở Iraq thì tuyên bố “We got him!”, sao không dùng động từ to catch, to caught, to force, to find, to capture, to pick up, …cho rõ nghĩa? Rồi động từ to get đi kèm các giới từ in, into, on, out, up, at-able… thành một loạt động từ mới. Các động từ to take, to put, to be… cũng vậy.
Johnson chuyển qua phần khác:
- Chuyện mạo từ tiếng Việt cũng làm rắc rối người nước ngoài. Người Việt nói cái bàn, cái nhà, cái gường, cái nón… nhưng không thể nói cái chó, cái mèo mà phải là con chó, con mèo, con người…. Ðồ vật là cái, động vật là con. Bây giờ nhiều cô cậu thanh niên Hà Nội thay vì nói cái xe Honda Dream thì lại dùng từ con Ðờ-rim, rồi tiếp là con Su (Suzuki), con a còng (@), con Tô (Toyota), con Mẹc (Mercedes)…
Vợ chồng tôi có chuyện vui thế này: Tôi quen vợ tôi, một phần vì yêu các cô gái Việt Nam, một phần cũng để trau dồi thêm tiếng Việt. Hôm hôm chúng tôi ra Hồ Gươm dạo chơi, tôi khen: “Con hồ này đẹp quá!”. Vợ tôi “chỉnh” liền: “Không, anh phải nói là cái hồ này đẹp quá!”. Vậy mà đi ngang sông Tô Lịch thấy nước đen ngòm, tôi nói: “Cái sông này bẩn quá!” thì vợ tôi “sửa” ngay: “Ậy, anh phải nói là con sông này bẩn quá chứ không nói là cái sông!”. Tôi la lên: “Ồ, sao lại thế, khi là cái, khi là con, làm sao phân biệt?”. Vợ tôi ôn tồn giải thích: “Cái gì động dậy, nhúc nhích thì gọi là con, như con sông có nước chảy, còn cái gì nằm im như cái hồ nuớc tĩnh mịch thì phải là cái hồ. Con chó, con mèo nó chạy được nên phải là con. Cái nhà, cái bàn, cái cột đèn đâu có di chuyển được nên phải là cái. Rõ chửa?”. Lúc đó, tôi phá lên cười vì phát hiện một điều vô cùng thú vị: “À, anh hiểu rồi! Tiếng Việt thật hay. Hèn gì cái… cái của anh nó nhúc nhích lên xuống nên phải gọi là con …, còn của… em, nó nằm im một chỗ nên phải gọi là cái, cái… Ha ha…”. Hôm ấy, tôi bị mấy cái nhéo đau điếng, nhưng bù lại, có được một đêm hạnh phúc.
Tôi thấy tức cười vô cùng với anh bạn Mỹ này:
- Tôi cũng có chuyện hiểu lầm trong phát âm tiếng Mỹ như thế này.
Trong một bữa tiệc với các sinh viên quốc tế, tôi nhận phần phục vụ nước uống. Gặp bà giáo người Mỹ đã đứng tuổi, tôi đến chào lịch sự và nói theo kiểu cách theo kiểu của người Việt: “Good evening, Madam. May I have a honour to serve you? Do you like my Coke?” (Chào bà, Tôi có thể hân hạnh phục vụ quí bà. Bà có muốn món Coke (Coca Cola)?). Bà này trợn mắt nhìn tôi, ra vẻ ngạc nhiên, rồi lắc đầu bỏ đi. Tôi băn khoăn chẳng hiểu chuyện gì? Hôm sau, tôi đánh bạo đến hỏi bà: “I am sorry, yesterday I have found your strange look when hearing my invitation. Was there a wrong?” (Xin lỗi, hôm qua tôi thấy bà nhìn tôi kỳ lạ khi nghe lời mời của tôi. Có điều gì không ổn vậy?). Bà giáo mỉm cười độ lượng: “Yes, I had misunderstood yours. Today, I just find out that your pronunciation is not correct. You said “Coke” not sound like “Coke” but “c@ck”. c@ck is a male chicken but it also has a dirty meaning else. You should be careful when saying this word to a lady”. (Vâng, tôi đã hiểu lầm anh. Hôm nay, tôi mới hiểu ra là anh phát âm không đúng. Anh nói chữ “Coke” mà không giống “Coke” mà thành “c@ck”. c@ck là con gà trống nhưng nó cũng có một nghĩa khác xấu. Anh phải cẩn thận khi nói từ này với một phụ nữ).
Johnson “gỡ gạt”:
- Hi hi… Anh bạn người Việt dẫn tôi đến thăm nhà, đến trước ngôi nhà của mình anh nói: “Ðây là nhà tôi, mời ông vào chơi”, gặp vợ anh ta ra đón trước cửa, anh ta lại giới thiệu: “Ðây là nhà tôi, mời ông vào chơi”. Tôi hơi ngạc nhiên nhưng cũng không hỏi và bước vào nhà, nhà anh ta thật đẹp (vợ anh ta cũng vậy!). Tôi ra lịch sự nên khen chủ nhà và nói: “Nhà anh và nhà anh thật đẹp”. Hai vợ chồng nhìn nhau cười. Vì đi lâu ngoài đường, lại không có WC công cộng, nên tôi hỏi anh chủ nhà “Xin ông cho tôi vào cái chỗ đi toilet của nhà ông được không?” Hi hi… lúc đó tôi không nghĩ đến cái sự buồn cười của câu này, hôm sau nghĩ lại tôi mới thấy.
Tôi cười to kể tiếp:
- Lần đầu tiên sang Châu Âu cách đây 10 năm, tôi quen một cô sinh viên Hà Lan. Chúng tôi nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh. Cô rủ tôi ra bãi biển nằm phơi nắng và nói chuyện. Hôm đó, tôi chẳng đem theo cái gì để trải xuống bãi cát để nằm cả. Nói với cô này, thì cô mỉm cười: “Oh, never mind. You can lie down at my top” (Ồ, không sao. Anh có thể nằm trên cái top của tôi). Tiếng Anh của tôi cũng chẳng giỏi gì nên chẳng hiểu là nằm trên top là nằm ở đâu? Tôi chỉ biết top có nghĩa là đỉnh, là ở trên. Vậy nằm ở trên là nằm đâu? Nằm trên đầu thì chắc là không đúng rồi, ai lại nằm trên đầu mà nói chuyện với phụ nữ. Chẳng lẽ nằm trên… mình cô này? Hồi lúc trước đi Tây, tôi nghe nhiều thằng bạn kháo nhau rằng, phụ nữ Tây nó… Tây lắm, thích thì sẵn sàng… chiều! “Tình cho không biếu không” mà. Vậy là… lẽ nào ??? Tới nơi, tôi mới bật cười và thấy mắc cỡ trong lòng khi thấy cô này cởi áo khoác ra, trải dưới bãi cát và chỉ tôi nằm trên đó. Tối đó, về đến nhà, tôi lặng lẽ lật từ điển Anh – Việt ra xem, mới biết thêm là top còn có nghĩa là cái áo khoác ngoài của phụ nữ. Trời ơi!
Johnson vỗ vai tôi:
- Chút xíu nữa bạn là… hố to rồi. Ha ha… Năm ngoái, tôi có đến thăm miệt vườn Nam bộ, tôi có nghe một câu thế này mà lúc đó chẳng thế nào hiểu được: “Hôm qua, qua nói qua qua mà qua hổng qua. Hôm nay, qua hổng nói qua mà qua lại qua”……………..
Câu chuyện của chúng tôi còn dài. Chia tay với Johnson ở ga Huế. Lững thửng dọc theo con đường về chợ Ðông Ba, trong đầu còn vương vấn câu chuyện rắc rối tiếng Việt với Johnson, ông già chạy xích lô lẽo đẽo theo sau:
- “Ôn đi về mô khôn hè?”
Tôi gật đầu, bước lên chiếc xe cũ rích, buộc miệng:
- Có tiệm sách nào gần đây nhất, Bác? Tôi muốn mua một quyển Tự điển Tiếng Việt.
Tôi bất chợt nhớ ra rằng, trong tủ sách gia đình của tôi, có đủ loại tự điển các nước, nhưng chưa hề có một quyển Tự điển Tiếng Việt nào.
Hiệu Minh sưu tầm
--> Read more..

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2009

"Kichbu gian" hay "Việc gian"!?

"KICHBU GIAN" HAY "VIỆC GIANG" !?!
240 magnify

Ảnh minh họa
Nguồn: www.benhvienlaptop.com

"Kichbu gian" hay "Việc giang" !?!

Một blogger chọc dột Kichbu, ý rằng, Ki học tiếng CCCP là vì sau 1975 tiếng Anh đế quốc Mỹ bị ghét. Do là lúc Ki còn nhỏ bằng quả ớt xanh nên chưa biết thương yêu gì. Trời trao tiếng của nào, Ki tôi phải xào tiếng của đó. Học dần tiếng Liên Xô thấy thích, cho đến bây giờ ngửi được một số từ, câu. Ngày nào không chích chiếc vài cái Net.ru là không chịu được...
Nhớ lại, năm 198..., khi còn học ở Liên Xô, một bà GS-TS người Nga gộc ( bây giờ đã mất) khuyên Ki : "Về nước, em (mày) cố gắng mà học tiếng Anh hay tiếng Pháp. Sau này có cơ hội sang London hay Paris, ở đó cánh cửa thế giới sẽ mở ra trước mắt em (mày). Vì từ London, Paris nhìn về Moscow, thấy Moscow...(khó dịch từ này lắm !!!), còn từ Moscow nhìn về Hà Nội, thấy Hà Nội....(không thật tiện nhớ lại !!!)". Kichbu lại đi học tiếng A. tiếng E.
Lại nhớ, năm 198..., Kichbu tình cờ gặp lại một bà PTS (kandidat) Nga gốc Hungary (bây giờ cũng đã qua đời), dạy ở Khoa Dự bị Đại học Sư phạm mang tên Lenin ở Moscow. Bà mời về nhà dùng bữa tối. Trước khi ngồi vào bàn, bà gọi con gái đã lớn đang học tiếng Anh ở một trường Đại học Ngoại ngữ ra chào "Nhân dân Việt Nam" và hỏi: "Tôi nhớ, cách đây vài năm, lương trung bình của công chức Việt Nam mua được 1,5 kg thịt lợn, bây giờ thì thế nào?". Ki đáp: "2,5 kg ạ". Bà tiếp: "Tốt. Các bạn nên nhìn vào người láng giềng phía Bắc ấy mà học tập, đừng nhìn vào chúng tôi". Lời khuyên này đeo đẵng Kichbu suốt nhiều năm. Bà dùng cụm từ "người láng giềng phía Bắc" là do nhạy cảm giữa các nước gì gì đó thời bấy giờ.
Nghĩ lại mà tiếc sao mình không học tiếng Trung. Bây giờ có khi đôi lúc hóa ra lại may. Hay giờ ta rủ nhau đi Hồng binh học tiếng Trung Quốc nhỉ !!!
Là Kichbu em mới nghĩ thế. Xin đừng chụp cho Ki cái mũ lập trường tư tưởng ngôn ngữ không vững vàng, thậm chí gọi là "Kichbu gian" hoặc "Việc giang" gì gì nhé !!!

Kichbu composer
Tags: kichbu | Edit Tags
Saturday July 5, 2008 - 06:18pm (ICT) Edit | Delete

Comments

(13 total) Post a Comment

tinhf hinhf baay giowf thaays kichbu cos tieengs Nga vaf hoangf Sa Truwowngf Sa cos tieengs tauf maf ham
Saturday July 5, 2008 - 08:25pm (ICT) Remove Comment
:D hah, anh đã sinh ra trong 2 buổi giao thời. Hãy đứng vững và sống với thông tin trung thực. Lịch sử sẽ giải quyết mọi đổi thay!
Saturday July 5, 2008 - 08:27pm (ICT) Remove Comment
Cả chữ Nga lẫn chữ Tàu thấy khó nuốt quá! Vậy mà Kichbu và HSTS nói thông viết thạo thấy nể. Cứ biết một ngôn ngữ là biết thêm một tâm hồn. Có trí thông minh đã đành nhưng hẳn nhiên là phải có sự ham thích mới mau tiến bộ. Cả hai thứ này mình đều thua. Nhưng trộm nghĩ, nếu học ngôn ngữ nước nào mà cứ đầu tư suy nghĩ để "câu cơm" dễ dàng thì nhiều phần là không khá và có nguy cơ chịu cảnh "nợ áo cơm phải trả đến hình hài", lậm nữa thì trở thành nô dịch cho chúng nó sai!
Nhưng học ngôn ngữ mà càng thấy hay thấy thấm thía, biết được nhiều điểu về văn chương học thuật, tâm tư tình cảm, lịch sử và văn hóa của dân tộc của ngôn ngữ ấy thì sẽ thấy con người mình lớn lao và có ý nghĩa hơn!
Để được như vậy cũng không ít phải nhờ vào điều kiện sống của nơi mình sinh trưởng, đã được học hành, giáo dục thế nào ở gia đình, học đường và xã hội!...
Sunday July 6, 2008 - 02:28am (NFT) Remove Comment
@ DongA..., Ống k..., vuong...: Cám ơn các bạn đã chia sẽ.
Post bài này, Ki nghĩ, hình như Ki là trí thức trí thực gi đó nên lập trường tư tưởng không vững vàng, không kiên định nên không xây dựng được cho mình cái gọi là Chiến lược dạy và học ngoại ngữ. Quỹ thời gian còn trăm năm nữa liệu có đủ mà học độ 50 ngoại ngữ nữa không đây ?
Saturday July 5, 2008 - 11:17pm (ICT) Remove Comment
Hix, đọc comment của bác DongAthi mà HSTS cảm động quá!
Không ngờ lại được mọi người nhắc đến ở đây!
HSTS không học tiếng Nga nữa đâu, À phải rồi,đọc entru của Mr Do mình thấy nên học tiếng Lào hoặc Kampuchia hay hơn!
Sunday July 6, 2008 - 12:04am (ICT) Remove Comment
Học đi Bu ơi, được cái gì hay cái ấy. Vì khi Bu còn đang đứng trong môi trường sợ cái tiếng "Việc giang", "tư tưởng không vững vàng" thì trong mắt bạn bè thế giới Bu còn phải học nhiều, không chỉ là ngôn ngữ đâu.
Sunday July 6, 2008 - 11:39am (ICT) Remove Comment
Học tiếng Trung Quốc - đúng đấy! 1000 nghìn năm đô hộ giặc Tàu, 100 năm đô hộ giặc Tây, 20 năm nội chiến từng ngày (nhiều người bảo không phải nội chiến, vì có sự can thiệp của Mỹ ở miền nam, nhưng họ cố tình bỏ qua sự giật dây của Tàu, Liên Xô ở miền bắc), thế mà có bao giờ Đảng Cộng Sản VN lên án Tàu đâu, chỉ toàn bài Tây, bài Mỹ thôi.
Nếu học tiếng Anh, tiếng Pháp, bạn chỉ có cơ hội tìm hiểu về tự do dân chủ của các nước tiên tiến, tìm hiểu về nền khoa học kĩ thuật tiên tiến của họ thôi, học được kĩ thuật tiên tiến, vẫn chỉ làm thuê, hoặc có làm ông chủ, vẫn phải nghe lệnh quan.
Nếu bạn học tiếng Tàu, khả năng bạn có một cơ hội làm quan là rất cao. Nhưng phải cố gắng mà hy vọng, không có một cuộc thay đổi nào cả, nếu không ...
Monday July 7, 2008 - 02:52am (PDT) Remove Comment
ông này can đảm, trong thời điểm cộng đồng blogger đang hừng hực không khí chống tàu thế này mà tính học tiếng tàu, không bị gọi là việt gian thì tôi đi đầu xuống đất. kekeke
Monday July 7, 2008 - 06:26am (EDT) Remove Comment
Cộng đồng blogger chống Tàu, nhưng nhà nước VN không chống! Có thể còn ủng hộ!
Monday July 7, 2008 - 03:28am (PDT) Remove Comment
Không thể tưởng tượng ra lúc Kiniechick bằng trái ớt xanh thì trông như thế nào, hế hế ...
Sunday November 2, 2008 - 04:36pm (ICT) Remove Comment
Không thể tưởng tượng ra lúc Kiniechick bằng trái ớt xanh thì trông như thế nào, hế hế ...
Sunday November 2, 2008 - 04:39pm (ICT) Remove Comment
Không thể tưởng tượng ra lúc Kiniechick bằng trái ớt xanh thì trông như thế nào, hế hế ...
Sunday November 2, 2008 - 04:40pm (ICT) Remove Comment
Học tiếng Nga hay mà, thế mới có Zunocka với Kiniechick chứ!
Sunday November 2, 2008 - 04:44pm (ICT) Remove Comment
--> Read more..

Steps


Flag Counter