Thứ Năm, 25 tháng 11, 2010

Chiến tranh Tiều Tiên

Chiến Tranh Triều Tiên

Chiến tranh Triều Tiên.

Kichbu chuyển ngữ theo: Nguồn:http://www.bbc.co.uk.russian/specials/1347_koerean_war/index.shtml

Kichbu post on thú năm 24/11/2010

Nhập đề


Vào năm 1950, khi cộng đồng thế giới đang khắc phục những hậu quả của cuộc Chiến tranh Thế giới lần thứ II, thì ở một nơi xa xôi của Châu Á một cuộc xung đột bùng nổ.

Chiến tranh lạnh bất ngờ trở nên nóng bỏng - các nước Hoa Kỳ và đồng minh của nó, rồi cả Liên Xô, Bắc Triều Tiên và cả Trung Quốc cộng sản cũng bị lôi kéo vào cuộc chiến. Trong quá trình diễn ra cuộc xung đột, lúc phe bên này, lúc phe bên kia nắm thế thượng phong, còn trong tiến trình giao tranh hàng trăm nghìn người bị giết.

Theo các đánh giá khác nhau, chiến tranh đã cướp đi sinh mạng, ít nhất, của hai triệu người Triều Tiên (đến 1,5 triệu người từ phía Bắc và gần 400 nghìn người từ phía Nam), cũng như gần 30 nghìn người Mỹ và hàng nghìn người Anh.

Cần lưu ý rằng trong suốt hai năm của cuộc chiến tranh kéo dài ba năm, các bên tham chiến đã những mong muốn ký kết hiệp định hòa bình.

Ngày 27 tháng bảy việc ngừng bắn đã được tuyên bố. Lúc bấy giờ không một ai có thể nghĩ rằng sau 50 năm hai phía Triều Tiên về kỹ thuật vẫn còn nằm trong tình trạng chiến tranh với nhau.

Một hiệp định hòa bình vẫn chưa được ký kết giữa hai nước. Biên giới cho đến tận bây giờ đầy rẫy những mìn là mìn, các đơn vị pháo và hàng trăm binh lính.

Bắc Triều Tiên tấn công

Tháng sáu năm 1950

Những cội rễ của cuộc chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên bắt nguồn sau xa trong quá khứ.

Trong suốt một thời gian dài Trung Quốc, Nhật Bản và Liên Xô đã có ảnh hưởng trực tiếp đến tình hình trên bán đảo Triều Tiên.

Thắng lợi của Nhật trong cuộc chiến tranh Nga-Nhật 1904-05 đã củng cố địa vị của Nhật Bản. Năm 1910 Nhật Bản chính thức thực dân hóa Triều Tiên và thống trị Triều Tiên cho đến khi Chiến tranh thế giới lần thứ II kết thúc.

Chỉ đúng một tuần sau khi Nhật Bản quy hàng, Liên Xô đã lợi dụng tình hình và đưa quân tiến vào bán đảo. Sau đó, Liên Xô và Hoa Kỳ đã thỏa thuận chia đôi Triều Tiên thành hai  nửa theo vĩ tuyến 38. Phần phía Bắc theo Moscow, phần phía Nam theo Washington.

Liên Xô ủng hộ việc xây dựng ở Bắc Triều Tiên một chế độ cộng sản độc tài dưới sự lãnh đạo của Kim Jong Sen, nguyên thủ lĩnh của phong trao du kích, người này về sau đã vẻ mình bằng ánh hào quang của chủ nghĩa sùng bá cá nhân.

Hoa Kỳ trong lúc ấy tiến hành các cuộc bầu cử ở Hàn Quốc, kết quả đã bầu được Singman Ry làm tổng thống. Các lực lượng quân chiếm đóng đã rút khỏi bán đảo vào năm 1949.

Liên Xô đã để lại một đội quân vũ trang Bắc Triều Tiên được huấn luyện tốt với 135 nghìn binh lính tại ngũ, các loại xe tăng và trọng pháo.

Để so sánh, các lực lượng vũ trang của Hàn Quốc chỉ có đến 98 nghìn người và các đơn vị này giống như các hình thức của tổ chức cảnh sát nhiều hơn. Trong chừng mực nào đó, Mỹ muốn tước đi của miền Nam các phương tiện để tránh nước này tiến công miền Bắc.

Hai đất nước bắt tay vào khôi phục bán đảo, tuy nhiên phía Bắc mong muốn xây dựng một chế độ cộng sản trên toàn lãnh thổ Triều Tiên, trong khi đó, miền Nam muốn xây dựng một đất nước thống nhất, dân chủ.

Cán cân quân sự nghiêng về phía Bắc. Vào tháng năm 1950, với một tuyên bố thiếu tầm nhìn xa của ngoại trưởng Hoa Kỳ Din Acheson,  trên thực tế đã loại Hàn Quốc ra khỏi những kế hoạch phòng thủ của Hoa Kỳ.

Sáng sớm ngày 25 tháng sáu 1950, khi một nửa binh sĩ của Hàn Quốc đã cần nhận được giấy nghỉ, Bắc Triều Tiên đã bất ngờ mở cuộc tấn công được chuẩn bị rất tốt  lên toàn tuyến biên giới.

 

Bao vây

Tháng sáu - Tháng bảy 1950

Binh lính Mỹ bắt đầu chuyển quân khẩn cấp từ các căn cứ ở Nhật Bản. Tuy vậy, ngay cả người Mỹ và quan quân phía Nam rất lo ngại giao tranh với các lực lượng quân sự phía Bắc.

Khi rút lui, họ chỉ có thể giữ lại được vùng đất nhỏ bao quanh cảng Pusan nằm ở phía Đông-Nam bán đảo. Đồng thời Hoa Kỳ kêu gọi sự ủng hộ của Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc.

Hội đồng Bảo an đã thông qua nghị quyết kêu gọi tất cả các thành viên hội đồng giúp phía Nam đánh trả cuộc tiến công của phía Bắc. Nghị quyết được thông trong điều kiện đại diện Liên Xô chắc chắn phủ quyết  kế hoạch này đã không đến dự hội nghị vì chính sách tẩy chay mà Liên Xô theo đuổi cho đến khi nào mà Trung Quốc còn chưa trở thành thành viên của Liên hiệp quốc.

14 nước thành viên của Liên hiệp quốc - Áo, Bỉ, Canada, Columbia, Efiopia, Pháp, Hà Lan, Niu Di lan, Philippin, Cộng hòa Nam Phi, Thailand, Thổ Nhĩ Kỳ và Vương quốc Anh - đã ký điều ước giúp đỡ miền Nam sau khi hứa sẽ đưa 300 nghìn binh lính đến miền Nam . Trong số đó có 260 nghìn quân  như Mỹ đã hứa, tuy nhiên Anh, Canada và Áo cũng đóng góp một phần đáng kể.

Trong khi các nước này chuẩn bị cho quân tiếp viện, số quân đang có mặt tại Triều Tiên đã cố gắng giữ vững vùng đất mà họ còn đang kiểm soát được. May mắn thay, địa hình chật hẹp tại các vùng ven cảng Pusan - chu vi 80 km chiều dài và 160 km chiều rộng đã giúp họ phòng thủ.

Đồng thời các đơn vị hậu cần Bắc Triều Tiên bị tổn thất vì tiến quá nhanh.

Tư lệnh Tập đoàn quân số 8 của Mỹ, tướng Uolton Uoker  ra sức kêu gọi quan lính phòng thủ. Ông đã thốt lên một câu sau này trở nên nổi tiếng: “ Chống lại hay là chết”, và ông tuyên bố rằng binh lính không có quyền rút lui hơn được nữa.

Trong suốt tháng rưỡi, quân đội Hàn Quốc và bốn sư đoàn thiếu của Mỹ đã bám trụ vùng đất này. Trong chiến dịch phòng thủ số binh sỹ Mỹ đã bị chết nhiều đến mức mà không có một chiến dịch nào sau đó có số thương vong nhiều đến như vậy trong suốt cả cuộc chiến tranh Triều Tiên.

Thời gian vàng ngọc đã phải mua bằng máu.

Tình hình thay đổi

Tháng chín - Tháng mười 1950

 Trong khi quân đội phía Bắc cố gắng đập tan sức kháng thủ tại Pusan, Tư lệnh trưởng liên quân LHQ, tướng Duglas Makartur đã tính đến chuẩn bị thay đổi tiến trình của cuộc chiến.

Ngày 15 tháng chín 1950, ông ra lệnh bắt đầu cuộc tấn công mạnh mẽ vào thành phố Inchhon ở phía Tây.

Much đích của cuộc đổ bộ vào Inchhon, thành phố nằm sâu trong hậu phương của miền Bắc đơn giản thế này: người Mỹ và quân đồng minh muốn chặn đường tiếp vận, cắt đứt liên lạc và xiết chặt quân chiếm đóng giữa các đơn vị đổ bộ và lực lượng phòng thủ ở Pusan.

Kế hoạch của tướng Makartur thật mạo hiểm, bởi các đơn vị đổ bộ cần phải vật lộn với những con song lừng ( chiều cao đến gần năm met). Hơn nữa, hòn đảo trong vịnh Inchhon được bảo vệ rất tốt, còn thành phố đang bị quân phía Bắc chiếm đóng.

Sau khi bố trí lực lượng pháo binh, hai tiểu đoàn tiến công vào thành phố, đánh lui cuộc phản kháng. Không có một cuộc phản kích nào trở lại của quân chiếm đóng. Đồng  thời, tập doàn quân số 8 của Mỹ đã phá vỡ sự vây hãm ở Pusan và bắt đầu tiến công ra phía Bắc. Quan quân Triều Tiên rối loạn và bắt đầu rút lui. Trước ngày 25 tháng chín quân liên minh đã giải phóng Seoul.

Các lực lượng đồng minh đã có thể dừng bước tại vĩ tuyến 38 bởi toàn bộ lãnh thổ phía Nam đã được giải phóng.

Tuy nhiên, tổng thống Trooman muốn làm sao để sau chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên chỉ tồn tại một quốc gia - thân phương Tây, dân chủ.

Bởi thế, tướng Makartur đã ra lệnh tiếp tục tiến quân tràn qua biên giới. Nhưng Trooman lo ngại cuộc chiến tranh sẽ mở rộng, đã cương quyết bảo vệ ý kiến buộc Makartur để Trung Quốc được bình yên.

Trung Quốc nhìn thấy  ở Bắc Triều Tiên một quốc gia làm vùng đệm. Pekin đã cảnh báo rằng Trung Quốc sẽ tham chién nếu các lực lượng liên quân vượt qua biên giới phía Bắc. Tuy vậy, những cảnh báo này được xem như dự báo.

 

“Về nhà đón Giáng sinh”

Tháng mười 1950 - Tháng một 1951

Ngày 15 tháng mười Trooman và Makartur đã gặp nhau tại đảo Ueik trên biển Thái Bình Dương để thảo luận về tình hình và diễn biến tương lai của cuộc chiến tranh.

Theo các nguồn tin, Makartur thông báo cho Trooman biết rằng ông ta tin tưởng vào một thắng lợi sớm trên lãnh thổ Bắc Triều Tiên và rằng ông không lo sợ Trung Quốc tham gia vào cuộc chiến tranh này.

Chỉ mười ngày sau, quân đội Trung Quốc, sau khi áp quân sát biên giới, đã thực hiện những trận đánh nhỏ đầu tiên vào liên quân.

Trong suốt thời gian những ngày tiếp theo, các thông báo về việc các lực lượng Trung Quốc ẩn nấp trong những cánh rừng ở Bắc Triều Tiên bay về Bộ Tổng tham mưu liên quân. Tuy vậy, những thông tin đó đã không được quan tâm thích đáng.

Các đơn vị Trung Quốc rút lui, và quan quân liên minh cho rằng những trận đánh đầu tiên ấy chỉ là những hành động phòng thủ của Pekin. Ngày 24 tháng mười một, tướng Makartur ra lệnh tiếp tục tiến công vào phía Tây sông Jalutsian, là biên giới giữa Bắc Triều Tiên và Hàn Quốc.

Với tinh thần lạc quan ông cho rằng trận tấn công này sẽ đặt dấu chấm hết cho cuộc chiến tranh Triều Tiên và rằng binh sỹ “sẽ về nhà đón Giáng sinh”. Tuy vậy, cuộc tấn công này đã mở ra một chương mới trong trong lịch sử cuộc xung đột Triều Tiên. Đến ngày hôm sau, gần 18 nghìn quân “tình nguyện” Trung Quốc đã chuyển sang tấn công.

Makartur dường như không chờ đợi một sự phát triển của các sự kiện như thế, đã gửi về Washington thông báo: “Trước mắt chúng ta hoàn toàn một cuộc chiến tranh mới”.

Ông ra lệnh cho một cuộc rút lui nhục nhã và kéo dài diễn ra trong điều kiện nhiệt độ dưới độ không. Đến cuối tháng mười hai, binh lính liên quân buộc phải rút lui qua vĩ tuyến 38.

Trong lúc các lực lương Trung Quốc bắt đầu đợt tấn công mới, lực lượng liên quân buộc phải lùi về để bảo vệ Seoul trước tháng một 1951. Tại đây - trên một vùng đất đồng bằng của Hàn Quốc, các lực lượng liên quân đã được chuẩn bị phòng thủ tốt.

Sau một vài tháng của các trận giao tranh, mặt trận đã kéo dài trong khu vực của vĩ tuyến 38.

Những cuộc giao tranh vì đình chiến

Tháng một 1951 - tháng bảy 1953

Tổng thống Trooman đã thông báo LHQ sẵn sàng tuyên bố đình chiến. Tuy nhiên, tướng Makartur đã tỏ ra không tán thành với thỏa hiệp này.

Tướng Makartur cho rằng chiến tranh cần phải được tiếp tục - thậm chí kể cả với Trung Quốc. Ông không che giấu các quan điểm của mình và sau lưng tổng thống ông trực tiếp nhờ cậy đến nghị viện. Tháng tư năm 1951, tổng thống Trooman đã cho tướng làm loạn Makartur về hưu. Trong tư cách tư lệnh trưởng các lực lượng quân Hoa Kỳ và LHQ, Makartur bị thay thế bởi tướng Machiu Rigvee.

Rigvee trước đó đã từng chỉ huy tập đoàn quân số 8 sau khi tướng Uolton Uoker chết trong một tai nạn xe hơi.

Ngày 10 tháng bảy 1951 các bên tham chiến mở cuộc đàm phán về chấm dứt chiến tranh, tuy nhiên vẫn chưa bàn đến một cuộc đình chiến triệt để. Những người tham gia đàm phán có nghi ngờ điều gì thì đó chính là các cuộc đàm phán sẽ kéo dài bao lâu.

Các cuộc đàm phán luôn bị đổ vỡ - lúc thì về các vấn đề trao đổi tù binh, lúc thì về ranh giới rút quân và vân vân và vân vân...Cuối cùng, việc ký kết hòa bình cũng phải chịu áp lực của nhiều điều kiện mà chúng chẳng liên quan gì đến các cuộc giao tranh.

Tháng một 1953 Duiat Aizenhauer, người công khai phản đối cuộc chiến tranh, thay thế Trooman trên cương vị tổng thống Hoa Kỳ, Aizenhauer tuyên bố với các lực lượng cộng sản biết rằng ông sẽ sử dụng vũ khí nguyên tử như biện pháp cuối cùng để chấm dứt chiến tranh.

Tháng ba 1953, cái chết của kẻ độc tài Iosif Stalin đã làm rúng động các cơ sở của thế giới cộng sản.

Ngày 27 tháng bảy 1953, hiệp ước về chấm dứt chiến tranh dù sao cũng đã được ký kết.  Và chiến tuyến được chấp nhận như đường biên giới mới giữa hai quốc gia. Sau sự kiện này tiếp theo là các đợt trao trả tù binh.

Việc chấm dứt chiến tranh thoạt tiên chỉ đựơc nghĩ đến như biện pháp lâm thời. Trong văn kiện cũng chỉ nói đến rằng đình chiến được xác lập cho đến “khi mà một hiệp ước hòa bình cuối cùng còn chưa được ký kết”.

Tuy nhiên, một hiệp định như thế vẫn không được ký kết cho đến tận ngày nay. Hiệp định Genever 1954 mà vấn đề Triều Tiên đã được đưa ra thảo luận, như vậy, đã không mang lại kết quả. Từ đó, biên giới giữa các Triều Tiên tiếp tục nằm trong tình trạng chiến tranh đối đầu cao nhất.-Kichbu-

---

Bài chưa được biên tập

--------------------------------------------

Вступление  

В 1950 году, когда мировое сообщество свыкалось с последствиями Второй мировой войны, на самом краю Азиатского континента разразился другой конфликт.

Холодная война внезапно стала горячей – в конфликт оказались втянутыми Соединенные Штаты и их союзники, а также СССР, Северная Корея и коммунистический Китай. В ходе конфликта то одна, то другая сторона брала верх, а в ходе боев погибли сотни тысяч человек.

По разным оценкам, война унесла жизни, по меньшей мере, двух миллионов корейцев (до 1,5 миллионов – с севера и около 400 тысяч - с юга), а также около 30 тысяч американцев и тысячи британцев.

Примечательно, что в течение двух лет в ходе трехлетней войны воюющие стороны пытались заключить мир.

27 июля 1953 года было объявлено о прекращении огня. Тогда и никто предположить не мог, что спустя 50 лет обе Кореи будут технически находиться в состоянии войны друг с другом.

Мирный договор между двумя странами так и не был подписан. Граница до сих пор напичкана минами, артиллерийскими батареями и сотнями военных.

 Щелкните на линки сверху, чтобы узнать о ходе войны подробнее.

6 nhận xét:

  1. Liệu có một cuộc đại chiến mới mà mắt xích đầu tiên từ đây không ta?

    Trả lờiXóa
  2. Mắt xích yếu của chủ nghĩa tư bản..:)

    Trả lờiXóa
  3. Không có quân Mỹ thì Hàn Quôc lúc ấy chắc là "toi", cũng như Bắc Triều ko có TQ chi viện vậy.

    Trả lờiXóa

Steps


Flag Counter