Thứ Sáu, ngày 04 tháng 1 năm 2013

Con đường dẫn tôi đến Liên bang Xô Viết


 


Мой путь к Советскому Союзу


Fiona Fairchild
Kichbu posted on 04.01.2013



Tôi lớn lên tại những căn cứ quân sự của Mỹ trong những năm 60s và 70s. Bố của tôi là quân nhân. Từ bố mẹ tôi chưa bao giờ được nghe một  từ nào xấu xa về chủ nghĩa xã hội và Liên bang Xô Viết. Ở  nhà  những vấn đề này đơn giản là không trao đổi bao giờ. Nhưng radio, TV và thế giới xung quanh tôi luôn luôn lặp đi lặp lại rằng “sau bức màn sắt” ẩn chứa điều gì đó không tốt đẹp.

Liên Xô được họ mô tả cho tôi như một nơi u ám, tối tăm, nơi những người dân bình thường bị biến thành những chiếc máy tự động, giống như những con kiến hoạt động trong tổ kiến. Không ai có thể lựa chọn cho mình điều gì đó. Nghề nghiệp của mỗi người được xác định ngay từ khi chào đời, mỗi người bị ra lệnh, khi nào, như thế nào và thậm chí sống ở đâu, lấy ai làm chồng, lấy ai làm vợ và được phép sinh bao nhiêu con cái. Tất cả mọi người mặc quần áo mỏng như cánh bướm, vá chằng vá đụp, màu đen, luôm nhuôm và xạc xài, luôn không ấm trong thời tiết giá lạnh quanh năm mùa đông. Mọi người tụ lại từng đám để sưởi ấm cho nhau. Nhiên liệu rất đắt, và mọi người thường bị chết vì giá rét. Các sản phẩm ăn uống ít ỏi, và tất cả quá dad, mất chất và không mùi vị.


 Новость на Newsland: Фиона Фэйрчайлд: мой путь к Советскому Союзу


Không ai có ôt tô. Không có tàu hỏa, không có xe buýt, không có máy bay dân dụng. Mọi người tụ tập vào nhau để sưởi ấm, đứng xếp hàng dài mua bánh mì khô khốc và cá ươn thối hoắc.

Ở trường phổ thông trẻ em bị tẩy não để trở thành những robot ngoan ngoãn. Phụ nữ thấp lùn,  tròn quay, với những nét nhệu nhạo của những khuôn mặt xanh mai mái, vô định hình, với những đôi mắt buồn thảm. Những người đàn ông khô đét, kiệt sức và luôn đăm chiêu. Họ uống vodka để quên đi thực tại.

Mọi người không được nghỉ ngơi, bởi toàn bộ thời gian rảnh rỗi dành cho bắt buộc tập đi đều bước và tập bắn súng. Không ai được cho phép rời khỏi lãnh thổ Liên Xô, ngoại trừ các diễn viên bale mà những người này luôn muốn ở lại nước ngoài. Không một ai từ nước ngoài có thể thăm Liên Xô, bởi thế thậm chí không thể biết ở đó có bao nhiêu người nghèo khốn đáng thương sống lay lắt.

Thậm tệ hơn nữa là họ rắp tâm chiếm cả toàn thế giới và có một nhà độc tài hung ác làm lãnh đạo. Tất cả ở Hoa Kỳ diễn ra không đâu vào đâu vì những quỷ kế tàn ác của những kẻ đểu cáng ở tận cùng bên kia địa cầu. Những ly hôn, ma túy, chất thải độc hại, lạm phát, tham nhũng, tội ác, những cuộc biểu tình của sinh viên, hippis, những nhà thờ trống rỗng, giá cả đắt đỏ, sát hại tổng thống Kennedi, mất điện ở New York – đúng là tất cả những gì được xem không đúng xảy ra vì những người cộng sản. “Nếu mày đỏ, thì tốt nhất mày nên chết đi cho rồi!”. Bức tranh như vậy đấy luôn ngự trong đầu tôi. Bây giờ nói điều này thật nực cười, nhưng đa số người Mỹ thậm chí cho đến nay không biết điều gì khác.

Tôi vẫy vùng trong một biển nhiễu thông tin hoàn toàn và tin vào nó. Khi vào năm 1991 Liên Xô sụp đổ, ý nghĩ duy nhất của tôi là: “Lạy chúa, bây giờ chúng ta không phải lo sợ nhiều hơn nữa về ĐIỀU ĐÓ”. Nhưng tôi bắt đầu thấy áy náy khi nghe về những nhà truyền giáo và những doanh nhân Mỹ khao khát đến điều tốt khác, những người muốn đến đó để cải biến “những kẻ cộng sản vô thần”, cho họ thấy cái đẹp của đầu tư và thị trường. Cũng vào thời gian đó tôi đã nhận thức được rằng chính sách đối ngoại của Mỹ là xâm lược và đế quốc. Tôi biết thế nào là chủ nghĩa đế quốc, và sự hỗn loạn đẫm máu mà chính phủ Hoa Kỳ gây nên ở Trung Đông và những nơi khác làm tôi căm phẫn. Tôi đã tự giải thích cho mình rằng những thông tin của các phương tiện thông tin đại chúng của chúng ta thường rất xa với chân lý. Nhưng tôi vẫn còn chưa áp dụng hiểu biết mới của mình trong quan hệ với chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa xã hội và Liên Xô trước đây.

Có lần tôi gặp một phụ nữ Nga lớn lên ở Liên Xô. Bà đã trở thành bạn gái thân thiết của tôi. Bà và gia đình bà là những người chân chính, không ích kỷ, tốt bụng, phóng khoáng, hảo tâm, nhưng người mà tôi đã gặp lúc nào đó. Tôi đã nói với họ lòng khâm phục của mình và nghe câu trả lời: “Chúng tôi chỉ là những người bình thường, bậc trung của Nga, chẳng có gì đặc biệt”. Tôi nghĩ rằng họ nhún mình khi còn chưa gặp những người Liên Xô trước đây, những người cũng như thế. Sau này tôi hiểu được rằng họ thực tế là những người bình thường – đối với những người Nga!

Cùng với năm tháng, chuyện trò với nhiều người Nga và người Mỹ, những người đã từng ở Liên Xô (tôi rất kinh ngạc, biết rằng có thể đến tham quan Liên Xô), tôi hiểu được rằng chỉ những người Nga lớn lên ở Liên Xô mới cư xử  mình như vậy. Và chân thành, khiêm tốn và hào phóng là những tính cách chủ yếu của họ.

Tôi bắt đầu dò hỏi những bạn Nga của mình về cuộc sống ở Liên Xô và bị rúng động khi biết rằng hầu như tất cả những gì tôi cho là đương nhiên, trên thực tế hóa ra là chuyện hoàn toàn nhảm nhí.

Gia đình bạn  gái của tôi trong thời kỳ Xô Việt được nhận căn hộ không phải trả tiền ở một nơi rất tốt không xa Moscow. Mùa hè trẻ em được nghỉ ngơi ở những trại hè thiếu nhi tốt nhất, so với với chúng quá khứ tuổi thơ của tôi nom như trại cải tạo lao động. Ở mọi người có những ngày lễ nổi tiếng, như Năm mới, như những ngày lễ có một không hai và lễ diễu hành vào Ngày Chiến thắng, thậm chí có ngày lễ đặc biệt dành cho phụ nữ. Mọi người có kỳ nghỉ ngơi thật tuyệt vời tại các nhà nghỉ dưỡng và khu nghỉ mát, đi nhiều khắp đất nước, thưởng thức âm nhạc, phim ảnh, nhảy múa, xem ca kịch, chơi thê rthao. Không có người vô gia cư. Mỗi người được học tập miễn phí. Họ thậm chí còn được giúp đ nhận được chỗ làm việc đầu tiên ngay sau khi kết thúc học tập! Mọi người được hưởng giúp đ y tế. Mọi người có ô tô, không phải là những chiếc xe xa xỉ nhất, không phải là những bộ áo quần thời thượng nhất, không phải những sơn hào hải vị. Nhưng điều đó bởi vì rằng phần lớn các công trình nghiên cứu, sáng chế và những nỗ lực tiêu tốn cho quốc phòng đ chống lại mối đe dọa hạt nhân từ phía Hoa Kỳ. Thật ngu ngốc nều không tăng cường quốc phòng.

Tất cả những điều đó tạo nên tính cách đặc biệt của những con người dưới chủ nghĩa xã hội. Tôi đã hỏi một người đàn ông Nga, những người sống trong ngôi nhà, nơi ông lớn lên, có phải là những người mà ông thường nhớ đến họ. Ông ấy trả lời: “Bây giờ chúng tôi không còn là một gia đình nữa. Trước đây mới tốt làm sao, còn bây giờ tất cả khác lắm rồi. Bây giờ chúng tôi thậm chí không còn trò chuyện với nhau, sau khi Liên Xô tan rã mọi người không còn giúp đ nhau nhiều nữa. Họ không có tình cảm cộng đồng, không có mong muốn chia sẻ. Bây giờ họ đơn giảnlàm tiềnvà ganh đua nhau. Những người kiếm được nhiều tiền, cho mình là hơn tất cả những người khác”.

Tôi nghĩ rất nhiều về điều này, và tôi bắt đầu có ấn tượng rằng cuộc sống trong bầu không khí xã hội chủ nghĩa tạo ra những mối quan hệ mà đó mọi người chia sẻ với nhau và cảm thấy mình là một phần của xã hội. Tôi cố gắng hiểu trên thực tế chủ nghĩa xã hội là như thế nào. Bởi điều xấu không thể tác động đ hình thành lòng nhân từ như thế trong mọi người?

Tôi nhận thức được rằng chủ nghĩa cộng sản – đó là hệ thống kinh tế, chứ không phải là hình thức chính phủ. Đất nước có thể đồng thời vừa là dân chủ và vừa cộng sản. Tôi hiểu được rằng hệ thống chủ nghĩa xã hội hoặc chủ nghĩa cộng sản không bắt buộc có nhà độc tài. Không có bất kỳ cơ sở nào đ nghĩ rằng những người cộng sản muốn chinh phục toàn thế giới. Họ muốn đ những người khác cảm thấy mình những ưu việt của lối sống mà nó là cần thiết đối với tất cả.  Họ ước vọng một tương lai mà đó tất cả mọi người sống xứng đáng, và không ai phải ngủ ngoài phố và sử dụng đ ăn thức uống uống từ conteiner chứa rác. Chẳng lẻ không phải tất cả những người bình thường mong muốn một tương lai như vậy sao? Mỗi nước cần giải quyết cho mình họ muốn sử dụng hệ thống kinh tế như thế nào, và mọi người trong hệ thống đó sẽ tự quyết định họ muốn chính phủ như thế nào. Và không ai khác được bắt buộc họ. Chủ nghĩa đế quốc  lật đ các chính phủ của các nước khác với sự phục tùng họ hơn nữa, còn những người cộng sản kịch liệt chống điều này.

Cuộc sống ở Hoa Kỳ tuyệt diệu của tôi có mùi vị đắng ngọt ngào. Đây là đất nước xinh đẹp với những con người yêu lao động mà những người này tin tưởng một cách ngây thơ vào chính phủ của mình và các phương tiện truyền thông. Nhưng tất cả xung quanh đang đổ vỡ, chất lượng giáo dục giảm sút, dịch vụ y tế trở nên hầu như mọi người không thể tiếp cận vì giá cả. Các tập đoàn sở hữu tất cả, và những gì họ còn chưa sở hữu được, họ đang tước đoạt. Điều này bao gồm trong đó cả các chính khách của chúng ta. Những sản phẩm ăn uống không còn an toàn nữa, và số lượng bệnh tật liên quan với hóa chất phụ gia trong đó đang tăng lên. Vực thẳm giữa một nhúm người giàu có và đa số những người nghèo ngày một sâu thêm.

Ngày càng nhiều vụ giết người hàng loạt khủng khiếp và bạo lực trở nên “bình thường”. Từ tuổi nhỏ nhất trẻ em học cách đặt mình cao hơn người khác và cạnh tranh kịch liệt với nhau. Chúng tôi đã tin vào ước mơ Mỹ mà nó, có thể, đạt được ở hình thức này hoặc khác một trăm năm trước đây, còn bây giờ đó là ảo tưởng. “Làm tiền”, nếu bạn không có tiền, thực tế là không thể.

Nhiều người Mỹ hôm nay vô gia cư, không nhận được bất kỳ sự trợ giúp y tế nào, sống trong nợ nần và hy vọng rằng những người thân của mình giúp đỡ. Nhưng nhiều người trong số đó đơn giản không thể giúp được được ai, hoặc, rằng còn tệ hơn nữa, đơn giản họ không muốn. Chúng tôi bỏ rơi những cụ ông và cụ bà của chúng tôi trong các nhà dưỡng lão khi họ trở nên già yếu để “làm tiền” hoặc vì họ lấy mất của chúng tôi quá nhiều thời gian. Chúng tôi không muốn để bố mẹ của mình sống chung với chúng tôi, bởi vì như thế không tiện đối với chúng tôi. Chúng tôi thật khổ sở, nhưng chúng tôi thật ích kỷ và  khác biệt để giúp đỡ lẫn nhau.

Chúng tôi mong muốn vươn lên đỉnh cao, theo con đường đến đó giẫm lên tất cả mọi điều và tất cả mọi người. Nhưng trên thực tế bản thân hóa ra nằm dưới chân. Chúng tôi giẫm lên cả chính bản thân mình. Tôi cáo tội chủ nghĩa tư bản trong tất cả những điều này.

Chính bởi vậy tôi tham gia vào nhóm những người bạn Mỹ của nhân dân Liên Xô. Tôi muốn đóng góp phần của mình trong phong trào đi lên này của mọi người, những người chia sẻ mục đích hỗ trợ nhân dân Liên Xô trước đây, giúp đỡ họ quay trở lại với những quan điểm tiến bộ đối với toàn thể nhân loại như Liên bang Xô Viết đã từng như vậy. Niềm hy vọng duy nhất mà tôi đang nhìn thấy là như thế đấy. Chúng ta cần để tấm gương Xô Viết sáng ngời tiếp tục tồn tại.

Nào hãy cùng nhau đấu tranh vì điều đó!

Bản dịch của Irina Malenko

Lời tòa soạn: Hãy chú ý tình hình trại tập trung thông tin mà Fairchild mô tả trong quan hệ với Liên Xô và chủ nghĩa xã hội được tạo nên bởi chủ nghĩa đế quốc Mỹ đối với nhân dân Mỹ. Một trại tập trung thông tin chính xác như thế liên quan đến Liên bang Xô Viết và thời kỳ lịch sử Xô Viết hôm nay đã dựng nên một chủ nghĩa tư bản phục chế ở Nga. Bản chất của chủ nghĩa tư bản khắp nơi giống nhau, và khắp nơi nó mô tả chủ nghĩa xã hội ở dạng của con ngoáo ộp để tránh sự hấp dẫn của những tư tưởng chủ nghĩa xã hội trong bối cảnh vỡ nợ của riêng mình.


Bài đăng trên trang điện tử của Đảng Công nhân Cộng sản Nga - Đảng Cộng sản LB Nga. Kichbu chuyển ngữ. 

-----

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

..



Steps


Flag Counter